Kiatisak nâng cao chức vô địch AFF Cup lần thứ 2 trong sự nghiệp cầm quân
 
Thái Lan đăng quang ở đấu trường AFF Cup gần như là một điều tất yếu. Họ quá mạnh so với các đối thủ còn lại, kể cả chiến thắng bất ngờ của Indonesia tại chung kết lượt đi cũng không thể ngăn thế trận vũ bão của thầy trò Kiatisuk.
 
Chiến thắng của người Thái không phải là thứ khiến bóng đá Việt Nam phải muộn phiền. Những gì đau đớn và tiếc nuối nhất, chúng ta đã bỏ lại sau 2 trận bán kết với Indonesia. Với Thái Lan, đơn giản chỉ là ngọn núi chưa có đường lên.
 
Ở một khía cạnh nào đó, Kiatisuk cầm quân thuận lợi hơn rất nhiều lần so với những người đồng nghiệp như Hữu Thắng hay Alfred Riedl. Messi Việt – Công Phượng hoàn toàn mất dạng, Messi Indo – Evan Dimas bị giam trên ghế dự bị, còn Messi Thái – Channathip Songkrasin thì toả sáng rực rỡ với 2 đường chuyền quyết định trận chung kết lượt về, sau đó giành luôn danh hiệu cầu thủ hay nhất giải.
 
Hữu Thắng cả giải chỉ biết một phương án Công Vinh đá cắm. Bên phía Riedl, đấy là Boaz Salossa. Cả hai tiền đạo, một sinh năm 1985, một sinh năm 1986, đều đã giải nghệ hoặc tính chuyện đó sau AFF Cup 2016.Còn Kiatisuk, khi Teerasil Dangda ẩn mình, đã có Siroch Chatthong lên tiếng, mà lại lên tiếng bằng cú đúp bàn thắng vào lưới Indonesia.
 
Quá nhiều phương án, vô số lựa chọn cho Thái Lan để họ có thể ung dung lên đỉnh. Trong khi đó, Hữu Thắng chỉ biết nén tiếng thở dài khi niềm tin tuyệt đối, và cũng là duy nhất của ông vào tinh thần xứ Nghệ, đã sụp đổ trong những thời khắc quan trọng nhất.
 
Dư luận than trách Hữu Thắng quá ưu ái “đồng hương”, nhưng quả thực đãi cát tìm vàng cho tuyển Việt Nam quá khó. Hữu Thắng tìm đến chỗ dựa gần gũi nhất và dễ khiển quân nhất, âu cũng là lẽ bình thường. Cái sự ấy chỉ bất thường khi thất bại.
 
Tiếng thở dài của Hữu Thắngcũng là tiếng thở dài của cả một nền bóng đá thiếu căn cốt và chỉ hy vọng ăn đong. 
 
Hy vọng ấy nhen lên khi lứa trẻ nhà bầu Đức mang đến bầu khí thở tươi mới 2 năm trước, khi U19 của HLV Hoàng Anh Tuấn đột nhiên chứng tỏ sự chững chạc trong năm nay, và Hữu Thắng, khi hướng đến SEA Games 2017, chẳng có lối đi nào khác ngoài kết hợp hai yếu tố kể trên.
 
Có một điều may mắn cho chiến dịch săn vàng SEA Games là thế hệ vừa vô địch AFF Cup của Thái Lan không còn ai đủ tuổi U23 vào năm tới. Công Phượng, Xuân Trường, Tuấn Anh…sẽ không phải bước qua những Channathip, Masuk, Tanaboon, Sarach… từng làm khổ cả các đàn anh đội tuyển Việt Nam của Miura ngay tại Mỹ Đình.
 
Nhưng với người Thái, câu chuyện gối đầu thế hệ không phải là điều gì nan giải. U21 Thái Lan mang đến giải giao hữu quốc tế tại TPHCM mà Hữu Thắng lặn lội vào tận nơi “xem giò”, có thể chỉ là những phác thảo rất thô sơ. Lực lượng nòng cốt cho SEA Games 2017 của họ thì không mấy khi “lộ sáng” ở những sân chơi như vậy.

Video bàn thắng Thái Lan 2-0 Indonesia (chung kết lượt về AFF Cup 2016)