“Tôi rất hài lòng với lối chơi của đội không phải vì chúng tôi chiến thắng. Nếu kết quả là 0-0 hoặc 1-1 thì cảm xúc của tôi vẫn thế vì các cầu thủ đã chơi hết mình. Họ coi từng pha bóng như là pha bóng quan trọng nhất trong sự nghiệp. Họ tập trung tối đa và đừng quên đối thủ của chúng tôi là Tottenham”, Mourinho nói sau trận thắng Tottenham 1-0.

Sự thật là lại một trận đấu nữa của MU với một đối thủ trong top 6 mà người ta có thể dễ dàng lãng quên nhưng điều thú vị là Mourinho lại rất hào hứng với một trận đấu như thế. Một trận đấu mà trên phương diện giải trí thì không có gì nhiều để xem, rất ít cơ hội nguy hiểm được tạo ra.

Có thể là từ góc độ của nhà đài thì tỷ số 1-0 là rất đáng chán nhưng trong cái nhìn của Mourinho thì đấy lại là tỷ số quá hay. Có thể đây được coi là màn trình diễn lí tưởng đối với ông. Khác với trận đấu gặp Liverpool, MU đã trình diễn lối chơi đúng như những gì Mourinho mong đợi: chặt chẽ và để lộ ít khoảng trống cho Spurs. Không gian và cơ hội cho đội khách chỉ ở mức tối thiểu.

Về cơ bản, MU đã kiểm soát được đối thủ, buộc đối thủ mắc sai lầm và quan trọng nhất là họ tận dụng được sai lầm ấy. Anthony Martial đã trừng phạt sai lầm của hậu vệ Spurs để ghi bàn quyết định chiến thắng theo cách mà Mourinho không thể mong đợi gì hơn.

Đây là kiểu đá trận lớn đúng thương hiệu Mourinho, một lối chơi được tính toán kỹ càng. MU tỏ ra thực dụng hơn nhiều so với những gì họ thể hiện trước Liverpool.

Những người nắm rõ tình hình tập luyện của United nói rằng Mourinho tỏ ra rất lo ngại về sự sa sút của đội bóng sau thất bại trước Huddersfield nên trong mấy ngày cuối trước cuộc chiến với Spurs ông đã yêu cầu các cầu thủ tập luyện nỗ lực hơn nữa và United đã được đền bù xứng đáng cho công sức của họ.
 
MU còn thắng thì Mourinho còn đặc biệt
Martial đã cứu Mourinho một bàn thua trông thấy ở trận đấu vừa rồi với Tottenham

Các đội bóng của Mourinho có xu hướng được “kích hoạt” theo cách này. Thay vì đưa ra những chỉ dẫn cơ bản thông thường, Mourinho truyền cảm hứng cho các cầu thủ của ông, đẩy tinh thần chiến đấu và khát khao chiến thắng của họ lên mức cao hơn nhiều. Inter 2010 là minh chứng điển hình. Phương pháp truyền cảm hứng của Mourinho không hẳn là tinh vi nhưng nó giúp các cầu thủ của ông duy trì sự tập trung cao độ và thực hiện các chỉ dẫn của ông với nỗ lực cao nhất có thể.

Trước Spurs, Mourinho cũng đưa ra những chỉ dẫn kiểu như thế với các cầu thủ United trong đó ông nhấn mạnh đến sự tập trung. Liệu lối chơi kiểu này đã đủ giúp MU vô địch Premier League hay chưa thì người ta vẫn phải đợi thời gian trả lời.

Chơi phòng ngự thực dụng và chờ đợi đối thủ mắc sai lầm khác với việc bạn áp đặt lối chơi của mình lên đối thủ và đó là một canh bạc. Nếu Dele Alli tận dụng được cơ hội để ghi bàn hoặc nếu Martial sút vọt xà thì trận đấu của MU có thể dẫn đến một kết cục khác. Có thể sẽ lại là một trận lớn nữa mà họ hòa 0-0 một cách nhàm chán.

Như Mauricio Pochettino nói sau đó rằng “đây là một trong những trận đấu quyết liệt mà số phận được định đoạt bởi một khoảnh khắc thiên tài hoặc sai lầm của cầu thủ nào đó. Chúng tôi đã phạm sai lầm. Spurs đen đủi còn vận may ủng hộ MU”.

Nhưng may rủi là một phần của bóng đá. Trong một thế trận chặt chẽ, thế quân bình của trận đấu chỉ có thể bị phá vỡ bởi những chi tiết nhỏ, bởi một tình huống may rủi nào đó.

Bóng đá của Mourinho coi kết quả là trên hết nhưng chừng nào ông vẫn đạt được kết quả mong muốn thì rất khó chỉ trích thứ bóng đá ấy của ông. MU đã có được 3 điểm họ nhắm đến trước Spurs và họ xứng đáng với chiến thắng ấy.
 
Theo Thethaovanhoa.vn