Anti Rooney, hãy cho tôi thấy cánh tay của các bạn! 

- Thưa thầy! Cuối cùng thì em đã hiểu và áp dụng phép tích phân vào đời sống.

- Nghe thú vị đấy, đầu đuôi thế nào, kể khúc giữa thầy nghe!

- Bố mẹ Trinh đi vắng, và em phóng xe với tốc độ 80 km/h, một làn gió 36 km/h thổi qua, chiếc mũ bảo hiểm chưa kịp cài của em bị hất văng rơi xuống hố sâu 3 m, tiết diện 50cm*100cm - Trò chỉ vào cái thùng chứa bia của mình và nói tiếp - Em không thể xuống hố, thầy ạ!

- Sau đó?

- Em nhìn thấy một sợi thép đường kính 6 mm bên vệ đường, nghĩ đến bài giảng của thầy năm nào, em liền bẻ sợi thép thành hình dấu tích phân và móc cái mũ lên.

Thầy rít vào một hơi, khói thuốc dìu tâm tư thầy. Xa xăm. Xa xăm.

Có những bài học, hời hợt nhớ, rồi hời hợt ta quên. Cũng có những bài học ta cho là chẳng quan trọng gì trong tương lai mường tượng của chính ta, ta khinh khi, ta bỏ qua. Để rồi ta tiêu pha nguyên khí quốc gia để tranh cãi xem vì sao mỳ tôm đốt lại cháy trong khi dầu cá thì ăn mòn xốp.

Và cũng có những bài học, ta thuộc làu làu, nhưng chẳng bao giờ ta chịu hiểu. Một trong số đó là hai từ "mãi mãi". Bởi loại người cứ ruổi theo ảo ảnh "mãi mãi" nên không nhận ra. Ngoài vô đối, chẳng có gì là mãi mãi. Kể cả tình yêu của Đạt lẫn tuổi thọ của cụ Rùa, kể cả khó khăn lẫn vinh quang.

Thập niên 90, khi mà United loay hoay với thế hệ 1992, thường tình của việc người lớn thấy người trẻ vụng về giường chiếu, họ quên mất ai rồi cũng lớn lên và trẻ không nghĩa là không được song hành với kỳ tích, họ kháo nhau "bạn không thể vô địch với những đứa trẻ". Cuối cùng, họ lặng thinh, nghe những kẻ đã đặt cược niềm tin reo hò trong rạng rỡ.

Cũng quãng thời gian ấy, người Liverpool cười nhạo Quỷ Đỏ, thách thức Cantona trở lại với 18 chiếc cúp vô địch. Hai đường thẳng song song, đến vô cùng vẫn gặp nhau thì có khoảng cách nào là luôn luôn tồn tại? Để rồi khi trí nhớ nhạt nhòa, cổ động viên đội bóng thành phố cảng quên mất lần cuối được đứng trên bục huy hoàng là năm nào thì Nhà hát của những giấc mơ có tới 13 lần kim tuyến bay như tuyết.

Xì xào nghi ngờ, khinh miệt, rồi lặng thinh cúi đầu. Cười nhạo, mỉa mai rồi im bặt, uất hận. Làm sao ta dám ăn khi lỡ khách sáo nói "anh là người không quan tâm đến tình dục", làm sao ta có thể nhìn thẳng vào mắt người khi đã trót chê họ hèn kém và làm sao những cánh tay đưa lên sôi động trên sàn nhảy tiệc mừng, khi mà ta lỡ đã buông những lời gây tổn thương.

Wayne Rooney, cái tên gợi cho bạn nghĩ đến điều gì? Gã diễn viên đóng quảng cáo dầu gội ngăn rụng tóc? Ông thầy bản địa dạy phát âm hai từ "phúc du"? Tên côn đồ bặm trợn với ngón nghề boxing? Người đàn ông không biết kế hoạch hóa gia đình? Rượu và những ả điếm? Hay những hy sinh và đam mê rực lửa? Đôi khi là tất cả.

Anti Rooney, hãy cho tôi thấy cánh tay của các bạn!

Một đường phản công, bóng được đẩy lên cho Paul Scholes, hắn chạy như trẻ thấy mẹ đi chợ về, như phía sau ngàn tiếng "xung phong". Pauls thấy hắn, hắn ở vị trí thuận lợi, anh quyết định tung ra một đường chuyền, bóng đến chân ... Carrick. Carrick phát hiện Ronaldo đang sẵn sàng bứt tốc, trong khi hắn đã gần vòng cấm, bóng ngay lập tức lăn về phía Ferdinand. Ferdinand có thể phối hợp với Van der Sar, nhưng anh đã làm thế thật.

Theo thói quen, hắn lại chạy ngược về để tìm bóng, và bóng được đẩy ra biên cho Evra, Giggs là người tiếp theo. Hắn lại phải chạy. Ngược lại. Hắn thi đấu với tất cả những gì mình có, hắn không hài lòng với chỉ một nhiệm vụ được giao, nên bạn thấy hắn ở mọi nơi, làm mọi thứ. Hắn là Rooney mà sau tất cả bạn nhớ đến, là duy nhất trong thế giới bóng đá nhòa nhạt bản sắc này.

Chỉ khi bạn đích thực đam mê, tràn trề nhiệt huyết và thường trực ý thức vì tập thể, bạn mới có thể làm như cách Rooney đã làm. Cũng giống như đồng hồ báo thức, cứ mỗi sáng lại làm bạn giật mình dù bạn có chuẩn bị bắn máy bay trong cơn mơ, đam mê, lòng nhiệt huyết sẽ kéo bạn trở lại, không cho bạn đắm chìm quá lâu trong ủ ê.

Sự nghiệp của Rooney là bản tình ca khi trầm khi bổng, đã bao lần anh đánh rơi phong độ, nhưng rồi những bước chạy rực lửa khiến bao người ngộp thở lại quay về. Có điều ngay cả sự lặp lại cũng không làm bất kỳ ai rút ra quy luật, và giữ niềm tin.

Nửa đầu mùa giải 2015, Rooney gặp vấn đề với sức rướn và sự tự tin đột phá đối diện, cộng hưởng với một lối chơi mà ở đó tiền đạo không được phục vụ một cách tốt nhất, tất cả làm nên một khoảng thời gian tồi tệ, cực tồi tệ. Người ta đếm đến từng giây xem đã bao lâu gã Hói không ghi bàn, mỗi giây trôi qua gia cố cho mệnh đề "Rooney đã hết thời" thêm vững chắc.

Anti Rooney, hãy cho tôi thấy cánh tay của các bạn!

Như đứa trẻ nhìn món đồ chơi đã cũ, chán chường. Như người vợ sung mãn nhìn người chồng già yếu nhăn nheo, chán chường. Tất cả mang chung một ý nghĩ bán quách, cho không, thậm chí bù tiền để không còn thấy số 10 cao 1m76 hiện diện ở Nhà hát của những giấc mơ nữa. Họ rủa xả, chửi bới, mang hết trách nhiệm thua cuộc đổ lên quả đầu mới cấy tóc của anh.

Quên mất những gì anh từng cống hiến. Thôi cũng đành. Nhưng chẳng ai nghĩ đến giả định tương lại. Dĩ nhiên chẳng gì là mãi mãi. Năm bàn thắng trong bốn trận liên tiếp, đó là lời đáp dí dỏm của Rooney, anh biến Anfield trở thành Silent - Field, anh là đầu tàu kéo MU từng bước đi lên sau khi rơi xuống hố sâu giữa vòng ba của tạo hóa. Chẳng biết là những cánh tay sôi động kia, cánh tay nào đã gõ phím ruồng rẫy anh.

Thế đấy. Người đời cười cợt bạn, đôi khi. Bè bạn quay lưng lại, đôi khi. Nhưng chỉ cần ta luôn có cho riêng mình một chiếc đồng hồ báo thức. Sáng mai vươn vai sẽ có kẻ nép mình. Và đừng dìm người khi đau khổ, đạp người trong khó khăn, nhìn vào mắt nhau khó lắm. Cứ thủy chung như ngọn núi hiền hòa.