Bức tường bị xe tăng húc đổ, Vidic thì không

Sau một câu kể là một câu hỏi. ̣Ý thức thường trực của chúng ta khi nghe hay đọc một điều gì đó là hoài nghi và phủ định. Sau tiêu đề bài viết, bạn đang nghĩ tới Fernando Torres. Không? Bạn có dám thề? Đoan chắc là không.

Hường Hana thì không phải Vân Navy, cũng không phải Elly Trần. Nghĩ đến một cái tên, nghĩa là đã gạt bỏ những cái tên khác. Khi bạn nghĩ đến Torres, nghĩa là bạn cho rằng ngoài tiền đạo người Tây Ban Nha ra, không một ai có thể làm khó Vidic cả. Bạn đúng. Một nửa.

Valentine trắng năm 2009 là một ngày đen tối. Cơn lốc đỏ từ xứ sở bò tót biến trung vệ thép của United thành gã hề. Mọi nhát kiếm đều đâm sâu vào lòng tự trọng, lấy bóng ngay trong chân rồi bứt tốc và trong khi Vidic đang ho vì khói thì anh ta ghi bàn. Liverpool 4 : United 1.

Ngày hôm đó, oán cừu của cặp đôi oan gia nghiệt ngã bậc nhất trong lịch sử bóng đá đã được kết. Kẻ vụt sáng trên trời cao, người bị chà đạp trong bùn lầy. Liên tiếp ba lần đụng độ sau đó nữa, những màn hụt hơi, những chiếc thẻ đỏ, không dành cho bò tót, những cú nước rút, những tràng ngợi khen, không trao cho người Xayda.

Nhưng. Nếu bạn chỉ nhớ câu chuyện đến đấy, chỉ kể lại câu chuyện đến đấy, thì nó giống như bạn đưa cho cô nàng một cái ốc vít, một cái bình cứu hỏa và nói : "Đây! anh đã mua cho em chiếc BMW mà em thích", hay giống như thằng bạn của bạn nâng quả nho lên và khoe rằng nó đã sờ tay vào hiện vật của một nữ DJ. Chỉ là một nửa ổ bánh mỳ.

Torres đổi màu áo, trượt một vệt dài trước cả khi người đội trưởng của anh ở Liverpool làm điều đó, nhanh, dần, đều. Từ một cầu thủ đang bước vào độ chín của sự nghiệp, gần chạm ngưỡng đẳng cấp một siêu sao, bỗng hóa tầm thường mà không cần đọc thần chú. Ngược lại, Vidic coi những tổn thương như bụi bên đường, bước đi và vinh quang.

Ngày đó đã đến, tất yếu, con gió nhẹ xanh dương, yếu đuối đến bất lực, đổ mình trên thảm cỏ xanh lá. Người chiến binh đỏ cùng với đồng đội mạnh mẽ vụt tới sốc đối phương đứng dậy. Chelsea thất thủ trước United. Torres - Vidic ngã ngũ. Những thái cực đảo ngược. Kết thúc cuộc chiến 5 năm rã ròng. Kẻ bị nhiều vết đâm, chưa hẳn là kẻ thua cuộc cuối cùng, Chúa đã đến năm lấy tay hai người và giơ cao cánh tay Nemanja.

Bức tường bị xe tăng húc đổ, Vidic thì không

Nemanja của Manchester United. Nemanja mà tất cả đều mơ ước, nhưng giống như bánh quy trên nóc tủ lạnh còn chân của heo thì ngắn, chỉ âm thầm ngắm, âm thầm hờn ghen. Đội bóng của họ không có Nemanja nên họ chỉ nhớ một nửa câu chuyện, nên họ cố lấy Nesta, Canavaro làm thước đo. Đâu đó một vài cái bĩu môi, nho chưa đủ chín ...

Trong tâm trí mỗi chúng ta, sẽ có những cá nhân được lấy để làm đại diện cho các tính từ. Hễ nhắc tới một tính từ bạn lại liên tưởng đến một người. Ví dụ như tôi nói “nóng bỏng”, có phải bạn đang liệt kê trong đầu tên các minh tinh người Nhật? Một lần nữa bạn không dám thề.

Một người trở thành huyền thoại khi nào? Khi người đó trở thành đại diện cho một tính từ trong tâm trí của rất rất nhiều người. Khi nói “Trung thành”, bạn nghĩ đến Giggs, Scholes, Totti... Khi nói “Hoa mỹ”, bạn nhớ tới Ronaldinho, nói “Tinh tế” nhớ tới Bergkamp, Berbatov... Vậy khi nói “Dũng mãnh”, “Khí phách”, và cả “Kích thích” như Van Gaal vừa mô tả, cái tên nào đang hiện diện trong trung tâm hệ thần kinh của bạn?

Nemanja Vidic.

Cảm giác là một thứ vi diệu. Thời gian trôi, chúng ta chẳng còn nhớ được chi tiết tất cả về những người ta từng thân, từng quen, từng xã giao, những nơi ta từng đi, nhưng gì ta từng làm. Thứ mà ta nhớ được chính là cảm giác và mô tả nó bằng các tính từ. Cung đường Nguyễn Oanh đầy hồi hộp và kích thích, những đêm hè hoang dại và người con gái chưa từng quen cuồng nhiệt. Ví dụ vậy.

Có thể Vidic không là trung vệ có khả năng phòng ngự hiệu quả nhất, như Nesta, như Canavaro. Nhưng giống như cái Tết của ngày xưa với tất cả những hồn nhiên, vô tư bên nồi bánh chưng là cái Tết đậm đà nhất, bát Phở ăn cùng người yêu trong ngày hẹn hò thứ nhất là bát Phở ngon nhất, Vidic chính là trung vệ mang lại cho người ta cái cảm giác an toàn _ nhất, dũng mãnh _ nhất, quyết liệt _ nhất, khí phách _ nhất.

Đối mặt với quân thù, người lính chờ đợi điều gì? Hiệu lệnh tấn công? Tiếng hô xung phong? Không! Họ chờ đợi bước chân lao lên đầu tiên. Người bước bước chân đầu tiên đó là người truyền cảm hứng, là người dũng cảm nhất trong những người dũng cảm, là chiến binh trong các chiến binh.

Trước một pha tấn công, bất kể đối phương là ai, thể hình to lớn như thế nào, tốc độ khủng khiếp ra sao, thì người đầu tiên lao vào điểm nóng chính là Vidic. Không do dự. Không e sợ. Không chùn chân. Một vài pha bóng của Vidic khiến người ta phải nhắm mắt lại, như cách mà họ phản ứng khi chứng kiến hai chiếc oto lao vào nhau trên đường cao tốc.

Cảm giác vốn không đến từ kết quả mà đến từ cách thể hiện. Kẻ mang đến cảm giác sợ hãi không hẳn vì hắn đã làm đau người khác đến mức nào, mà là hắn luôn bí ẩn, rình rập. Người hào phóng không phải vì anh ta đã chi bao nhiêu tiền mà vì anh ta luôn sẵn lòng. Và mỗi khi United bị tấn công, Rio biết rằng đã có Vidic lao lên, Carrick chờ đợi để tung ra đường chuyền phản công. Đồng đội của anh an tâm, người hâm mộ cảm thấy an toàn. Bởi vì anh sẽ luôn như vậy. Dũng mãnh. Quyết liệt. Đầy khí phách. Và nét cười ngạo nghễ.

Nét cười của Vidic có lẽ nên được đưa vào bộ sưu tập những hình ảnh đẹp nhất trong túc cầu giáo. Nét cười nở trên gương mặt bặm trợn của một chiến binh, nét cười hiền hòa nhất. Khi ta chiến đấu cho điều gì đó, thì những gì ta thể hiện trong phút giây chiến thắng trở thành biểu trưng cho điều đó. Khi Vidic cười, mọi người hiểu rằng nguy hiểm đã qua đi.

Ngày anh nói lời chia tay, anh vẫn cười, nụ cười đó.

“Chấn thương có thể hành hạ thể xác bạn, nhưng không thể đốn ngã tinh thần của bạn”. Nếu mỗi người có một hộp diêm như nhau để có thể cháy khi cần, thì Vidic đã dùng hết số diêm của mình trong trọn vẹn thời gian thì đấu cho United, kể cả khi máu đổ trên mặt, cả khi những cơn đau muốn đè ngửa anh ra. Vidic vẫn chỉ cho thấy một hình ảnh duy nhất. Vì thế anh cười.

Bức tường bị xe tăng húc đổ, Vidic thì không

Đỉnh cao sự nghiệp đôi khi không phải là bao nhiêu bóng vàng, bao nhiêu bàn thắng, bao nhiều lần giữ sạch lưới, bao nhiêu danh hiệu tập thể. Mà là khi ta tạo nên một cảm giác, ta định nghĩa một tính từ. Để khi lòng trung thành trở nên xa xỉ trong bóng đá, người ta gọi tên Scholes, những cá tính trở nên nhạt nhòa, người ta nhắc Cantona, những cú lá vàng rơi tuyệt chủng, người ta nhận ra đẹp trai vẫn có thể thăng tiến trong sự nghiệp như Beckham. Và khi sự thiếu an toàn tìm đến, các hậu vệ trẻ bỗng dưng thích bóp cổ nhà máy nước của đồng đội chẳng hạn, Vidic lại bị người hâm mộ làm cho phải hắt xì. Nghĩa là anh đã tìm đến đỉnh cao.

Bởi bức tường bị xe tăng húc đổ. Vidic thì không.

Trở thành định nghĩa 1 tính từ, bạn đã sống đời không uổng phí.