"Đen pi ơ rô" đã trở thành một tính từ để chỉ sự đen đủi. Cũng tương tự như người ta hay nói: "Thôi, chào các mẹ, em Du Ven Tút (Juventus) đây!". Hay: "Hôm qua nốc kinh quá, Li vơ phun các thánh ợ",...

Ông Đen Pi Ơ Rô (Del Piero) bằng xương bằng thịt đã tới Việt Nam hồi tháng 6 vừa rồi, như các báo đưa tin là ông ấy giữ đúng nhời. Quân tử Ý như thế là được!

Ông Đen Pi Ơ Rô này thực ra là cầu thủ thứ hai tôi thích từ khi biết xem bóng đá, sau anh Bát Dzô (Roberto Baggio). Ông ấy chính là nguyên nhân gián tiếp làm "Đuôi ngựa thần thánh" của tôi phải du ven tút khỏi đội bóng thành Turin (Nguyên nhân trực tiếp thì Tây nó đồn là do anh Bát Dzô đòi tăng lương từ 1 triệu lên 2 triệu đô Mỹ/ mùa, còn anh Bát Dzô nói các ông chủ của Bà đầm già cắt giảm lương của anh xuống còn có 50k - vì họ tin vào sự thay thế của Đen).

Xét về lối chơi thì ông Đen là một trong ba nghệ sĩ thứ thiệt nhất của Serie A, bên cạnh anh Bát Dzô và anh Lô (Andrea Pirlo). Trước 1999, Đen còn rất thư sinh, tóc dài, đen, xoăn, óng, miệng râu kiểu... Bát Dzô cười cực sexy. Với thân hình và nhan sắc lãng tử ngày đó, Đen nổi lên nhanh chóng, phủ bóng ra cả thế giới và làm người ta phần nào quên đi huyền thoại bi tráng Bát Dzô. Và thực tế, từ sau khi bị thất sủng tại Juventus thời Líp Pi (Marcelo Lippi), Bát Dzô đã phải lang bạt khắp nước Ý (từ Milan (AC) tới Bologna, quay về Milan (Inter) và hạ cánh tại Brescica). Nhưng vinh quang không một lần nào mỉm cười với Phật tử La Mã nữa. Từ 1995 tới 2006, Đen (và phần nào là Tốt Ti - Francesco Totti) đã thay thế Bát Dzô trở thành biểu tượng của bóng đá Ý (tất nhiên xét ở khía cạnh tấn công). Nhưng dù vậy, lối chơi của Đen bị cho là thiếu hiệu quả, hơi rườm rà và kém tính chiến đấu. Đặc biệt giai đoạn sau chấn thương kinh hoàng năm 1998, khi Đen bị tăng cân đáng kể thì anh đã mất đi sự thanh thoát, nhanh nhẹn, chỉ còn lại cái nghệ sỹ, tinh tế và kỹ thuật.

Về mặt thành tích tập thể, Đen hơn hẳn anh Bát Dzô là có tới 8 Scudetto cùng Juventus. Đen cũng có cả cúp C1 (1996) và cúp thế giới (2006). Trái ngược, anh Bát Dzô, dù ở thời kỳ chói sáng của mình cũng chỉ có được 2 Scudetto, 1 UEFA Cup, 1 Copa Italia. Là bởi, khi đó AC Milan đang quá mạnh với những người Hà Lan bay. Họ thống trị cả Châu Âu chứ chả riêng gì Calcio. Nhưng khi Bát Dzô qua Milan (1996 - 1997) thì đội bóng này đã ở vào thời kỳ thoái trào (trong khi Đen lại có được cúp C1 với Juventus năm 1996). Và vì thế ta nói, anh Bát Dzô quá "đen pi ơ rô". Nhưng, cuộc đời chả có gì là toàn bích cũng như luôn có sự bù trừ lẫn nhau. Đen dù rất nổi trong những năm 1995 - 1998 thì cũng chưa khi nào giành được Bóng vàng Châu Âu và Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới như anh Bát Dzô đã có được cùng vào năm 1993. Và dù cho cú sút lên trời xanh San Francisco (Mỹ) đã giết chết giấc mơ cúp vàng của Ý và Bát Dzô cũng như kể từ đó vị trí của anh trong màu áo thiên thanh không còn là số 10 nữa thì Đen cũng chưa bao giờ có được dấu ấn cá nhân như Bát Dzô tại Squadra Azzurra.

Mọi sự so sánh đều là tương đối. Ngoài yếu tố cá nhân thì còn phải xét đến bối cảnh, môi trường nữa. Đen và Bát Dzô là hai thế hệ khác nhau. Chính xác thì Đen là người viết tiếp những trang sử cho Juventus và Squadra Azzurra sau Bát Dzô. Họ đều cao 1,74m, đều là tiền đạo lùi (đôi khi là tiền vệ công), đều là đội trưởng Juve, đều khá "đen pi ơ rô" với những chấn thương nặng do lối chơi kỹ thuật. Một người thì "đen pi ơ rô" với danh hiệu tập thể, một người thì "đen pi ơ rô" với danh hiệu cá nhân. Nhưng có lẽ, chính sự dang dở do "đen pi ơ rô" như thế mà họ đã chạm vào được cảm thức của các tifosi và những người yêu bóng đá đẹp. Nó đẹp duy mỹ mà cũng rất đời. Nó có những mảng lấp lánh, tráng lệ và cũng có những mảng u ám, tối tăm. Nó có những tiếng hoan ca và cả những giọt nước mắt lặng câm, đắng nghẹn...

Và rồi, sau tất cả, dù "đen pi ơ rô", thất bại hay may mắn, vinh quang, họ (và cả chúng ta nữa) đều đi về một nơi, nơi đó chỉ có mây trắng đùa với gió. Đó là bầu trời xanh. Bầu trời màu thiên thanh.