Khi ông Miura xuống nước…
HLV Miura nhượng bộ lối chơi HA.GL, nhưng có lẽ đã là quá muộn

Lần đầu tiên Miura rũ bỏ sự bảo thủ của mình để “trưng dụng” nhiều cầu thủ HA.GL và phong cách của họ, ông đã có một trận đấu không tồi, nếu không muốn nói là đầy xúc cảm. Tiếc rằng đây cũng có thể là lần cuối cùng ông cầm quân đá một giải lớn ở Việt Nam.

Nhìn Công Phượng, Xuân Trường, Đông Triều, Văn Thanh và đặc biệt là Tuấn Anh “chào hàng” bằng một lối chơi đẹp mắt, quyến rũ khi được đá cùng nhau, hẳn ông Miura cũng phải có vài phần tiếc nuối. Nếu ông làm điều đó sớm hơn, có thể vị trí của ông giờ đã khác.

Cái cách Miura tung ra đội hình HA.GL và phần còn lại, thực chất cũng chỉ là một sự buông xuôi. Khi U23 VN đã không còn hy vọng, khi các kế sách của ông đã phá sản, và khi bản hợp đồng của ông gần như đã được định đoạt, ông mới chiều lòng bầu Đức và người hâm mộ bằng việc sử dụng “đội hình 2” theo quan điểm của ông.

Trớ trêu ở chỗ, đội hình 2 ấy, với lối chơi tự phát mang lên từ CLB ấy, lại cứu vãn hình ảnh xấu xí, ê chề của U23 VN suốt giải (dù tính hiệu quả không hề khá hơn đội chính). Cuối cùng thì ước nguyện nhỏ nhoi của người hâm mộ cũng đã được đền đáp, ấy là đội bóng của chúng ta đã có thể thua theo cách… ngẩng cao đầu.

Nhiều người đến giờ phút này vẫn sẽ ấm ức khi Hoàng Lâm không hiểu sao lại đốt lưới nhà, Xuân Trường bị thẻ đỏ là quá nặng, hay bàn gỡ 2-2 của UAE đáng ra phải bị khước từ vì Mạnh Hùng đã bị phạm lỗi từ tình huống trước… Nhưng đó là một phần hên xui của cuộc chơi, chúng ta cần chấp nhận theo cách thanh thản nhất, và có chăng, hài lòng với những gì tích cực, tiến bộ của chúng ta.

Công Phượng hứa ghi bàn, và quả thật anh đã có bàn thắng từ chấm phạt đền. Người kiến tạo nên quả 11m ấy là Đức Huy, cũng có chung sinh nhật với tiền đạo Nghệ An. Vậy là vẹn cả đôi đường.

Khi ông Miura xuống nước…
Tuấn Anh với pha ghi bàn đẳng cấp càng khiến người hâm mộ day dứt khi ông Miura đã bỏ rơi anh suốt một thời gian quá dài. Ảnh: VnExpress

Tuấn Anh trong lần đầu được ông Miura “phó mặc” cho suất chính, đã khiến nhiều trái tim phải rưng rưng. Vẫn phong thái đủng đỉnh, nhàn nhã, vẫn cách cầm bóng, điều bóng tinh tế, và đặc biệt pha qua người kỹ thuật, dứt điểm hiểm hóc mang về bàn thắng 2-1 cho U23 VN thể hiện đẳng cấp khác biệt của “lò” HA.GL so với phần còn lại.

Văn Thanh, một cái tên luôn chìm nghỉm giữa rừng sao của bầu Đức và hầu như không bao giờ được Miura tin cậy, trong lần hiếm hoi xuất hiện đã trình diễn phong độ rất cao. Thật ngạc nhiên là cầu thủ chạy cánh này vừa khéo léo, vừa nhanh nhẹn, nhưng đến giờ mới phần nào “lộ sáng”…

Bộ khung HA.GL lần đầu ghép nối với các vị trí khác nhưng đã làm U23 VN lột xác hẳn so với 2 trận đầu tiên. Thay vì căng mình chống đỡ, họ chủ động cầm bóng chơi tấn công trực diện. Cách giữ nhịp này khiến UAE bất ngờ, cả hiệp 1 đội bóng Tây Á không có được cơ hội nào mà còn bị dồn ép liên tục và thua trước.

Tất nhiên, HA.GL vẫn chỉ là một cỗ máy chưa hoàn thiện, yếu nhất là khả năng phòng thủ. Không có gì ngạc nhiên khi UAE tăng tốc ở hiệp 2, họ đòi lại cả vốn lẫn lãi, vì thực lực của họ vẫn trên tài U23 VN và những điều chỉnh của họ cũng nằm ngoài khả năng xoay sở của HLV Miura.

Xâu chuỗi lại những gì đã xảy ra, việc ông Miura đến 90% khả năng chia tay bóng đá Việt sau tháng 4/2016 là điều tốt cho cả đôi bên. Những gì ông đóng góp đã được ghi nhận bởi sự kiên nhẫn chờ đến hết hợp đồng. Nhưng những hạn chế của ông thầy Nhật thì quá nhiều, trong đó đáng tiếc nhất là bỏ phí cả một lứa cầu thủ tốt của HA.GL.

Phải đợi đến khi ông tự chán nản với triết lý của mình và nhường sân cho triết lý “thầy Giôm” thì sự phí hoài ấy mới được kiểm chứng. Giờ là lúc người hâm mộ có thể đặt niềm tin thực sự vào những đứa trẻ nhà bầu Đức, qua những gì họ thể hiện trong vài chục phút ít ỏi ở sân chơi U23 châu lục.

Lứa trẻ ấy là giải pháp duy nhất để cạnh tranh với đối thủ lớn Thái Lan và các đối thủ tiềm ẩn khác như Myanmar, Malaysia… trong chiến dịch lấy Vàng SEA Games 2017. Vấn đề là chúng ta cần một ông HLV kế nhiệm không giẫm lên những sai lầm của cả thầy Giôm lẫn thầy Miu…