Tuyển Việt Nam: Những câu đáp không lời
 
Tuy nhiên, với cá nhân tôi, đây là một trận đấu mang nhiều ý nghĩa. Không phải vì kết quả của nó giao cấu với trận hòa giữa Iraq và Thái Lan đẻ ra một chút hi vọng nhỏ nhoi cho Việt Nam về cơ hội vào vòng trong. Mà vì đó là trận đấu của những câu đáp không lời. 
 
Quế Ngọc Hải đã có một đêm trên cả tuyệt vời. Trước cả khi trọng tài nổi hồi còi kết thúc 90 phút thi đấu, trên các trang mạng xã hội, người ta buông lời khen ngợi, ầm ĩ như pháo hoa đêm ba mươi, rạng sáng ngày mồng một. Họ ví anh với Ramos, Rio Ferdinand, với các trung vệ tài danh trong truyện tranh, họ nói anh cần một chút thời gian để ngang hàng cùng Nesta, Cannavaro. 
 
Lần cuối cùng, tôi nhớ, tên anh được nhắc đến nhiều như vậy là sau pha tắc bóng thô bạo đối với Anh Khoa, hồi năm ngoái. Giới khoa học gọi đó là “hành vi vi phạm luật bóng đá”. Đám đông thì hung hăng quan ngại về sự suy đồi đạo đức. VFF tiết lộ án phạt của họ cất ở trên trời và “rớt xuống đời mênh mông” theo cách nói của Trịnh Công Sơn.
 
Dù đúng dù sai, Hải đã nhận về mình ác cảm và áp lực. Người ta nhìn anh như người dân lương thiện - chưa có tội - chưa bị phát hiện có tội - nhìn một gã tù nhân.  “Bao dung để phạm nhân được trở về hòa hợp với xã hội” chỉ là một khẩu hiệu. Thậm chí nó chưa từng được in ra. Thế giới của bạn thật đáng ghê tởm, nếu bạn đi giữa rừng ánh mắt như vậy. 
 
Thế nhưng, với những pha tắc bóng ngọt như nước chanh pha đường và hai hạt muối, những lần đọc tình huống và phất bóng như một tiền vệ, vô số lần đánh hơi nguy hiểm rồi hóa giải ngay trước mũi tiền đạo đối phương, cùng tư chất của một thủ lĩnh tuyệt đối nơi hàng thủ. Với tất cả những điều đó, Hải như muốn nói rằng “Tôi đã sẵn sàng trở lại, hãy mở lòng đón nhận!”

Tuyển Việt Nam: Những câu đáp không lời
 
Với đàn ông, câu trả lời ngắn nhất chính là hành động. 
 
Nếu bạn đọc báo thường xuyên bạn sẽ biết rằng người ta đang lập phương trình để chứng minh rằng “nếu một cầu thủ 30 tuổi mà vẫn được gọi lên Tuyển quốc gia, thì suy ra nền bóng đá của quốc gia đó đang khan hiếm, kiệt quệ nhân tài”. Giống như mối liên hệ biện chứng giữa dép tổ ong và rau dền. 
 
Công Vinh là cầu thủ đã quá quen với sự bỉ bôi của dư luận. Anh đi xe máy người ta sẽ bảo có tiền mà giả vờ nghèo. Anh đi oto người ta sẽ nói còn trẻ khỏe mà ngồi oto như ông lão. Đó là cách đối xử đặc biệt của người hâm mộ xứ ta cho những ai cống hiến nhiều nhất. Anh quen, tôi cũng quen. Anh luôn vượt qua, tôi chả việc gì mà mắc kẹt lại, tôi cũng chỉ là người hâm mộ.  
 
Nhưng đây là sự nghi ngờ năng lực. Trước kia dù tỏ thái độ gì với anh, không mấy người dám phủ định anh vì những thành tựu hiển hiện. Bây giờ anh 30 tuổi, thêm một tuổi, thuận logic thì sẽ yếu đi một chút, chậm hơn một chút, kém tinh tế một chút. Một cầu thủ Á châu thi đấu đỉnh cao ở tuổi đầu ba là một điều xa xỉ, “liệu Công Vinh đã hết thời?” là một câu hỏi chính đáng.
 
90 phút trình diễn khả năng di chuyển không bóng thông minh, khả năng thoát khỏi sự đeo bám tuyệt hảo, khả năng dứt điểm nhanh đa dạng, cùng hai bàn thắng đẹp mắt. Với điểm cộng về mặt kinh nghiệm và sức ảnh hưởng, Công Vinh đã chứng minh rằng anh vẫn tiếp tục ở đó, đơn giản là vì anh xứng đáng. Bạn không có quyền lựa chọn, già đi hay trẻ mãi, nhưng bạn luôn có quyền quyết định giá trị của mình.

Tuyển Việt Nam: Những câu đáp không lời
 
Sự nghi ngờ, ở bất cứ dạng nào, có thể chấm dứt chỉ bằng hành động.
 
Hữu Thắng chính thức trở thành HLV của The Golden Stars chưa lâu. Tóc đen, da vàng, quê của ông ở Nghệ An, có nghĩa ông là người Việt Nam. Không ai tin một người Việt Nam có thể dẫn dắt đội tuyển vươn lên một tầm cao nào đó cả. HLV nội là một giải pháp tình thế. 
 
Họ nói rằng ông không giỏi ngoại ngữ, không rành công nghệ, nên không trở thành HLV giỏi được, không sớm thì muộn cũng phải nhường chổ cho một ai đó da trắng tóc vàng nói tiếng Anh nhanh như gió. Mặc dù điều đấy nghe như kiểu “muốn làm thợ sửa ống nước giỏi thì phải hiểu văn hóa Nhật Bản”, nhưng đó là niềm tin bất di của họ, ngoại thì luôn tốt hơn nội. 
 
Tôi đã chứng kiến con người mãnh liệt của Hữu Thắng từ khi ông còn là cầu thủ đến khi là huấn luyện viên của Hà Nội T&T rồi SLNA. Dù ở cương vị nào, điều tuyệt!