Những giải đấu gần đây ở cấp độ đội tuyển, người ta không còn thấy Công Phượng được coi là tâm điểm chú ý. Cầu thủ sinh năm 1995 làm quen hơn với ghế dự bị, nhường cơ hội tỏa sáng cho những đồng nghiệp như Quang Hải, Văn Đức.

Thế nhưng điều này vô tình lại... tốt cho Công Phượng. Không còn là ngôi sao số 1, đồng nghĩa với những kỳ vọng, áp lực lên tiền đạo người Nghệ An cũng giảm đi một phần. Như một lẽ tất yếu, đôi chân không còn gánh nặng sẽ nhanh nhẹn và thanh thoát hơn.

Thực tế cho thấy, Công Phượng cũng đã tỏ ra trưởng thành hơn nhiều. Anh chấp nhận đá lùi sâu, chơi tiền vệ hoặc thậm chí cả hai cánh. Cách đá trở nên đơn giản hơn khi giản lược phần lớn những động tác thừa, tối ưu hóa cơ hội cho mình và đồng đội.

Ví dụ điển hình thể hiện ngay ở AFF Cup vừa qua, nơi Công Phượng đã thi đấu 7 trận thì đến 4 lần được vào sân từ ghế dự bị. 3 bàn thắng anh ghi được đều vẫn kỹ thuật, vẫn uyển chuyển nhưng đơn giản hơn nhiều.

Trong lối chơi của HLV Park Hang Seo xây dựng, không cầu thủ nào là ngôi sao đích thực. Tất cả đều phục vụ cho mục tiêu cao nhất là kết quả của đội bóng. Do đó, không chỉ Công Phượng, mà bất kỳ ai cũng có khả năng phải ngồi ngoài hoặc đá trái kèo theo ý đồ của ông thầy người Hàn Quốc.

Tuy nhiên, những người yêu mến Công Phượng vẫn có niềm tin vào sự tỏa sáng của anh. Sau đỉnh cao AFF Cup, còn một Asian Cup khó khăn hơn nhiều đang chờ đợi. Một thử thách cũng là cơ hội để Công Phượng chứng tỏ mình.