Những người yêu mến Ronaldo muốn được chứng kiến những giọt nước mắt trong hạnh phúc của anh sau trận chung kết EURO 2016 giữa Pháp vs Bồ Đào Nha

 
1. Mười hai năm trước Bồ Đào Nha cũng đi tới trận đấu cuối cùng của vòng chung kết EURO và đối thủ là Hy Lạp. Sau 90 phút tại Da Luz, thế hệ vàng của những Luis Figo, Deco, Rui Costa... đã gục ngã trước các vị khách tới từ xứ sở thần thoại bởi pha lập công duy nhất của Angelos Charisteas.

Nhưng ấn tượng sâu sắc nhất của giải đấu năm đó không phải là màn nâng cúp hoành tráng của Hy Lạp, cũng không phải là câu chuyện thần kỳ do chính họ viết nên mà là những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt còn "búng ra sữa" của cậu bé Cristiano Ronaldo.

Phải! Cậu bé Ronaldo vì khi ấy anh mới chỉ 19 tuổi. Những giọt nước mắt ấy có sức ám ảnh và lay động tất cả. Ronaldo khóc. Và giới mộ điệu từng bước chứng kiến sự trưởng thành và vĩ đại của CR7 qua... những giọt nước mắt khác nhau trong sự nghiệp.

2. Khi cái tên Messi được sướng lên trong đêm Gala trao giải "Quả bóng vàng FIFA" 2012, Ronaldo một lần nữa bật khóc. Lại là giọt nước mắt của thất bại, của cảm giác bị đối xử bất công. Bởi anh đã làm tất cả những gì có thể ở mùa giải trước đó để cùng Real Madrid lật đổ sự thống trị của một Barcelona hùng mạnh dưới thời Guardiola tại La Liga.

Một năm sau, cũng tại Gala ấy Ronaldo lại khóc. Nhưng lần này là giọt nước mắt của chiến thắng, của niềm hạnh phúc, của những nỗ lực không biết mệt mỏi đã được ghi nhận. Con người ấy sinh ra là để chinh phục những kỷ lục, là bị đặt vào thế phải so sánh và cũng là để đập tan mọi lời chỉ trích.

Khi những chỉ trích bị đập tan, khi những bước chân không mỏi được vinh danh xứng đáng, Ronaldo đã khóc ngon lành như một đứa trẻ.

Ngay từ những ngày đầu đặt chân đến xứ sở sương mù, báo chí và dư luận nước này chê Ronaldo mỏng cơm. Họ bảo rằng ở Premier League chỉ nhanh nhẹn thôi là chưa đủ mà còn phải là một... lực sĩ. Họ chỉ trích lối đá của anh quá màu mè mà quá nhiều những động tác thừa.

Họ nguyền rủa anh khi anh "nháy mắt" với Felipe Scolari sau tình huống "gài" người đồng đội Rooney khiến Anh bị loại khỏi tứ kết 2006...

Những điều ấy Ronaldo ghi nhớ tất cả. Anh lao mình vào tập luyện như một con ong chăm chỉ nhất Old Trafford khi luôn là người đến sân tập sớm nhất và về muộn nhất (lời Sir Alex). Để rồi tất cả phải giương mắt chứng kiến cầu thủ từng có body "mỏng cơm" ấy đủ sức tì đè với bất cứ hậu vệ nào tại Anh.

Để rồi nhân vật từng bị chê là màu mè ấy đủ sức chạy tới 96m/10s và đôi chân tưởng như chỉ biết múa ấy còn biết nã đại bác (trận tứ kết lượt về Champions League 2008/09 với Porto) và đủ sức chơi trên dưới 50 trận mỗi mùa...

Nhưng báo chí và dư luận đâu chịu dừng lại. Họ chê anh không biết sút phạt và tạt bóng như Beckham khi thừa kế chiếc áo số 7 từ cựu danh thủ điển trai này. Và CR7 lại lao vào tập luyện rồi để lại dấu ấn bằng khả năng xuyên phá từ cả hai cánh, chuyền từ biên bằng cả 2 chân, tạt Rabona, đánh gót...

Anh cũng sáng tạo ra cú sút phạt theo kiểu ROCKET CR7 STYLE, cú sút phạt độc đáo mà thủ môn đối phương chỉ có 0.6 giây để phản ứng nếu không muốn trở thành nạn nhân của những siêu phẩm...

Khi rời MU để cập bến Real Madrid, những phẩm chất ấy tiếp tục được Ronaldo mài giũa và theo thời gian anh trở thành một trong những cầu thủ hoàn hảo nhất mà bóng đá Bồ Đào Nha nói riêng, bóng đá thế giới nói chung từng sản sinh ra.

3. Sau trận bán kết với xứ Wales, Ronaldo đã nở một nụ cười tươi nhất từ khi EURO 2016 khởi tranh. Nụ cười ấy như lời đáp trả, như xua tan đi những chỉ trích, những áp lực mà anh đã phải gánh chịu sau 2 trận liên tiếp tịt ngòi. Bồ Đào Nha đã vào tới chung kết, điều mà những tập thể mạnh mẽ và giàu ý chí như Đức hay Italia cũng không làm được.

Ronaldo là như vậy. Anh luôn hứng chịu mọi chỉ trích và nỗ lực hết mình để khiến những ai chỉ trích mình buộc phải câm miệng. Một người đàn ông thép, giàu ý chí, nghị lực đến phi thường mà sự trưởng thành được đánh dấu bằng những giọt nước mặn đắng.

Rạng sáng mai tại Stade de France, Ronaldo và các đồng đội sẽ chơi một trong những trận đấu quan trọng nhất sự nghiệp. Dù Bồ Đào Nha thắng hay thua, chắc chắn giới mộ điệu một lần nữa được chứng kiến những giọt nước mắt của anh như một lẽ tất yếu.

Chỉ mong đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc như trong đêm Moscow lịch sử cách đây 8 năm. Hãy cháy lên một lần nữa và có thể là lần cuối cùng bởi World Cup 2018 và EURO 2020 khi ấy Ronaldo đã 33 và 35 tuổi!