Ông chỉ “lướt” qua một chi tiết nhỏ mà ông cho rằng có tác động ít nhiều đến sự thích ứng của cầu thủ Việt với những kiến thức bóng đá mình muốn truyền dạy: “Tôi cũng như nhiều HLV trên thế giới, gặp khó khăn trong việc triệu tập cầu thủ thời gian dài do lịch thi đấu của giải vô địch quốc gia. Chỉ có tập trung dài thì cầu thủ mới hiểu hết triết lý bóng đá của tôi.
Tôi lấy ví dụ, trước trận đấu gặp Thái Lan, chúng tôi chỉ có hai ngày để chuẩn bị sau khi đã trải qua trận đấu khá vất vả trước Iraq. Tôi đã cố gắng thay đổi chiến thuật nhưng quỹ thời gian quá eo hẹp nên cầu thủ không kịp “thấu ngấm” sự thay đổi chiến thuật đó vào đầu óc của họ.
 
Tôi buồn lắm vì tôi biết Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF), triệu triệu người hâm mộ Việt Nam mong mỏi vào một chiến thắng trước người Thái đến mức nào. Nhưng chúng tôi đã hai lần thất bại cả ở lượt về lẫn lượt đi vòng loại World Cup 2018”.  
 
Ông trầm ngâm: “Đôi khi tôi cũng hơi buồn khi nghĩ về SEA Games 28 và AFF Cup. Đội tuyển chúng ta đủ mạnh nhưng lại không tới được cái đích cuối cùng. Tôi kỳ vọng rất nhiều vào bóng đá nên khi không được như ý tôi thực sự thất vọng”.
Nhưng rồi khán giả lại được ông vỗ về bằng một lời hứa rất dài: “Chắc chắn, với VFF và đội tuyển Việt Nam, mục tiêu lớn nhất là lọt vào vòng chung kết Asian Cup 2019. Chúng tôi sẽ cố gắng nhưng chắc chắn đây không phải điều dễ dàng vì vé tham dự chỉ dành cho 24 đội.
Đội tuyển Việt Nam sẽ còn hai trận đấu trên sân khách. Đây chắc chắc không phải thử thách dễ dàng. Ở trận đấu với Iraq tại Hà Nội, đội có thứ hạng 85 thế giới, chúng ta đã giành được trận hòa dù có đôi chút nuối tiếc. Khi đến Iran để gặp lại Iraq trên sân trung lập (vì đất nước Iraq đang có khó khăn), chúng tôi phải di chuyển một quãng đường dài, phải thích ứng với múi giờ và thời tiết khác. Tôi hiểu trận đấu lượt về với Iraq sẽ không dễ. Vì vậy, chúng tôi sẽ cố đá hết mình. Còn trận đấu với Đài Loan thì tương đối dễ dàng".

HLV Miura cực kỳ phấn khởi khi được một bạn đọc khen lấy khen để là dưới thời của ông, đội tuyển Việt Nam có rất nhiều điểm tích cực như thể lực tăng rõ rệt, tính kỷ luật rất cao.
Nhưng ông lại không đồng ý cho lắm với lời khuyên là ông phải cười nhiều hơn vì khi mọi người xem qua ti vi, thấy cách ông chỉ đạo học trò rất thiếu sức sống.
Ông hỏi: “Mặt tôi nom khắc khổ lắm à? Nếu các bạn để ý, khuôn mặt của Jose Mourinho khi chỉ đạo trận đấu có thể so sánh với cảnh sát hay… dân xã hội đen. Tôi nghĩ nhiều HLV tại châu Âu có khuôn mặt nghiêm khắc, họ không cười nhiều.
Các cầu thủ Việt Nam khá hiểu tôi, họ biết tôi lúc trên sân thì rất khao khát chiến thắng. Ở ngoài sân, tôi vẫn có quan hệ tốt với các VĐV. Chúng tôi ăn sáng, trò chuyện, thư giãn cùng nhau. Còn nếu khuôn mặt tôi thư giãn, cười nhiều hơn mà đội tuyển chiến thắng thì tôi nghĩ tôi có thể sẽ thay đổi. Tội gì không cười nhiều nếu điều đó lại khiến đội tuyển thành công!”.
HLV Miura cũng “chú giải” thêm, một lý do khác làm ông không mấy khi tươi tỉnh lúc đứng ở khu kỹ thuật của đội tuyển Việt Nam: “Tôi cảm thấy áp lực từ bản thân nhiều hơn là từ bên ngoài. Tôi biết sự quan trọng của bóng đá cũng như đội tuyển quốc gia tại Việt Nam. Tại Nhật Bản, bóng đá không đạt được tầm quan trọng như ở Việt Nam bởi còn môn thể thao yêu thích khác là bóng chày”.
Không muốn giống với bất kỳ HLV nào khác trên đời, ông Miura nhấn mạnh: “Các HLV khác nhau và có chiến thuật khác nhau. Theo tôi biết các HLV từ Nhật Bản có điểm chung là tính kỷ luật rất cao. Tôi không muốn bắt chước bất cứ đội bóng nào.
Trước đây Nhật Bản từng cố gắng làm giống bóng đá Đức nhưng điều này không khả thi. Khi Tây Ban Nha vô địch thế giới hay Barcelona ở đỉnh cao thì luôn có người cố gắng làm theo lối chơi của họ nhưng không phải đội bóng nào cũng có con người để thực hiện như vậy. Tôi cố gắng xây dựng một lối chơi phù hợp nhất với những cầu thủ có trong tay”.