Trai & Bóng ngày 2/3: Làm gì sau khi vụt sáng? 

“Nghỉ việc?” – Tôi muốn xác nhận những gì mình vừa nghe.

“Ừ”, Nó đáp, gọn như cách Van Gol đưa bóng vào lưới.

“Nghỉ việc thật?” – Tôi vẫn nghi ngờ đôi tai mình.

“Lặp lại câu hỏi không làm câu trả lời khác đi đâu”.

“Mày mất 3 tháng xin việc, 2 tháng thử việc vất vả và rồi ăn mừng bằng cách nghỉ việc? Làm tao nhớ đến ngày đầu Ibra đến Barca: “Oh, yeah! Đây là CLB tôi mơ ước.”” – Sơn thắc mắc.

“Dù sao thì Ibra cũng có lý do khi nhảy việc, lý do của mày là gì?” – Tôi hỏi.

“Tao bị quấy rối, một nữ đồng nghiệp suốt ngày lân la bên bàn làm việc của tao, cô ta có bắp tay rất to và lần nào tao cũng giật mình ‘Không thể tin được Rooney đang đứng cạnh mình’.”

“Mày nhìn mặt tao có giống đang bị thuyết phục không?” – Tôi cố gắng nhìn vào mắt thằng Dương.

“Chúng tôi thua vì họ đã đầu tư rất nhiều tiền. Một lý do hợp lý. Lương của Rashford là 500 Bảng” - Bắc thêm vào.

“Tụi mày không nghe ông bà chúng ta thường nói một câu tục ngữ rất hay à: ‘Thỉnh thoảng chúng ta nghỉ việc’” – Dương chày cối.

“Thôi nào, nói cho bọn tao nghe thực sự vấn đề là gì?” – Tôi đổi giọng.

“ À, ừm! Công ty vừa tuyển một gã, chuyên nghiệp và kinh nghiệm. Doanh số của hắn luôn đứng đầu, hắn lấy đi ánh hào quang mà chỉ một tháng trước nó đang xoay vòng trên đầu tao. Thất bại. Đó là cảm giác của tao. Giống như Ronaldo">Ronaldo bât Radio lên và nó đang phát bài “Nếu như ngày Si đến”. Rất khó nuốt.”

“Theo như những gì tao biết thì những gã như thế có mặt ở mọi công ty”, Sơn tỏ ra trải nghiệm.

“Và mày đã quên những gì mày nói đêm qua?”, Bắc tiếp.

Trai & Bóng ngày 2/3: Làm gì sau khi vụt sáng?

Đêm qua, chúng tôi có một vụ cá cược nhỏ về tương lai của Rashford. Bắc và Sơn tin và sự nghiệt ngã của cuộc đời với vô số tấm gương Walcott, Tom Cleverley … . Thằng Dương thì cho rằng Rashford rất có tố chất và chỉ cần mạnh mẽ vượt qua được sức ép truyền thông, những kỳ vọng và áp lực, cố gắng hết mình trong sự phát triển tự nhiên thì một ngày nào đó cậu ta sẽ khiến tất cả thực sự nhớ đến.

“Mày là một thằng có tố chất, được chứ, bằng chứng là mày trở thành ngôi sao của phòng Sales ngay khi vừa thử việc xong. Nhưng mày cần phải đấu tranh, dù ở đâu, đó là cả con đường dài, mày cũng biết Ronaldo đã làm gì khi Messi xuất hiện cơ mà”. Tôi làm nhiệm vụ của một thằng già trước tuổi.

“Thôi được, tao sẽ tung đồng xu và quyết định”, Dương quả quyết.

Nó tung đồng xu lên và chụp lại. Mặt ngửa.

“Nhưng mà ngửa thì sao và sấp thì sao?”, Thằng Bắc nhắc cho Dương biết nó vừa nấu canh trứng mà không có trứng.

“Sấp thì nghỉ, ngửa thì tiếp, tao tung lại lần nữa”.

“Nếu ra mặt sấp, chắc em Linh buồn lắm”. - Sơn ủ rũ.

“Quên chuyện tối nay đi, tao sẽ đi làm bình thường”. Dương khẳng đinh. Tôi chưa bao giờ thấy nó dứt khoát đến như vậy.

Linh, đồng nghiệp của thằng Dương, là cô bé nằm trong “vùng ưu tiên”, xinh, vui vẻ và thích bóng đá. Ngoài “vùng ưu tiên” ra, chúng tôi có thêm “vùng cấm”, những cô bé mộng mơ với ngôn tình, đăng status “Đôi tay em giờ đây không biết làm gì cho mình trở nên hạnh phúc được nữa rồi” trong khi sự thật là đang làm cá mà bị ngứa bẹn.

Ngôn tình dạy các cô gái về một người đàn ông tuyệt mỹ, nhưng không dạy họ cách trở thành phụ nữ tuyệt mỹ. Ngôn tình khuyên đàn ông cách thể hiện, nhưng không chỉ họ cách đấu tranh. Nhưng cuộc đời là chuỗi dài tranh đấu, nếu bỏ đi những lo toan, những góc gai cuộc sống, thì ai cũng có thể trở là soái ca.

Rashford có thể trở thành ai trong tương lai, cậu ấy đều phải đấu tranh từng ngày.