Trai & Bóng ngày 3/3: Hãy nghĩ về cái “bàn tọa” của Luke Shaw 

Dù sao thì thằng Sơn cũng đã quen dần khi Arsenal thua trận thứ 3 liên tiếp. Thằng Dương lại thao thao về khả năng vô địch của United.

“Tụi mày nhớ lần đầu của thằng Bắc chứ?” – Tôi nói trong bữa sáng.

Tất cả chúng tôi đều biết lần đầu của nhau. Lần đầu của thằng Bắc là cả một điển tích khi nói về hội chứng sợ độ cao. Đó là vào năm đại học thứ 3, bạn gái cũ của nó, Liên muốn tặng nó một món quà sinh nhật ý nghĩa. Ba thằng chúng tôi góp tiền để nó có thể đón nhận món quà đó.

“Người đàn ông ngày hôm qua vẫn là con trai đã về. Khi nào mày trả tiền cho tao?” Sơn hỏi ngay khi thấy Bắc trở về vào sáng hôm sau.

“Tao mới mượn hôm qua kia mà?”, Bắc trả lời đầy buồn chán, suy tư, giống như Mourinho sau trận thua thứ 3 liên tiếp.

Nhìn bộ dạng của Bắc, Sơn hạ giọng:

“Xin lỗi vì đã đối xử với mày như ngân hàng. Chuyện thế nào?”

Chúng tôi bắt nó ngồi xuống, và tụ lại chung quanh. Thằng Bắc cũng không có vẻ gì là từ chối việc tường thuật, đó là luật của ngôi nhà này.

“Không tốt như tưởng tưởng của tao trong 20 năm qua. Tao luôn nghĩ rằng khi tao làm chuyện đó, nếu vô tình có người đi ngang qua, anh ta sẽ thốt lên “Trời đất, ai đó đang giết con bé ở trong phòng”. Nhưng tất cả chỉ là một cú cù bàn chân.”

“Vấn đề là gì?” – Dương hỏi.

“Diễn ra quá nhanh, bằng thời gian Bale chạy từ giữa sân đến khung thành”

“Tưởng thế nào, đó là chuyện bình thường mà” – Dương nói với giọng đầy từng trải, như giọng của Welbeck khi chia sẻ kinh nghiệm lốp bóng

“Mày cũng từng như vậy?”

“Đó chỉ là vấn đề tâm lý thôi, ai chẳng có những rối loạn tâm lý trong một thời điểm nào đó”, Dương nhún vai rồi nói.

“Có cách để khá hơn không?”

“Hãy làm cho đầu óc của mày bị phân tâm. Như tao, mỗi lần có chuyện gì đó căng thẳng tao đều nghĩ sang chuyện khác, về những đồi cỏ, về những con trâu hoặc về thằng Sơn …, thế là căng thẳng qua đi.” – Dương đưa lời khuyên.

Theo nguyên lý Pareto, thiểu số nguồn lực sẽ tạo ra đa số kết quả, chỉ 1% những khoảnh khắc quyết định 90% những vấn đề trong cuộc sống của chúng ta. Ta mất 30s để quyết định cưới ai đó, rồi mất cả cuộc đời để hối hận, ví dụ vậy.

Vì có những khoảnh khắc quan trọng hơn những khoảnh khắc khác, nên việc rèn luyện sự kiểm soát tâm lý trong những giây phút trọng đại là điều hết sức cần thiết để thành công. Khoảng thời gian trước khi ta lên đỉnh, chính là một trong những khoảnh khắc khó khăn đó.

Trai & Bóng ngày 3/3: Hãy nghĩ về cái “bàn tọa” của Luke Shaw

Cả Arsenal lẫn Tottenham đều đang không có được sự rèn luyện tâm lý cần thiết. Họ đã được đứng trên cao, nhưng không đủ bản lĩnh để chịu lạnh. Họ đã có cơ hội, nhưng không đủ bình tĩnh để nắm lấy. Họ giỏi, nhưng họ vẫn mang tâm thế của kẻ – chưa – sẵn – sàng – làm – vua.

Trở lại chuyện cũ, vài ngày sau đó thằng Sơn nhận được tin nhắn của Liên, bạn gái thằng Bắc:

“Cảm ơn anh. Đêm qua anh Bắc vừa hành sự vừa thì thầm “Tay thằng Sơn”, “Chân thằng Sơn”, “Mắt cá thằng Sơn”, “Áo thằng Sơn”, “Quần đùi thằng Sơn”, “Cái núm vú thứ 3 của thằng Sơn”. Anh ấy làm thế trong 30 phút.”

Có thể nào câu nói cuối cùng của Wenger trước khi các Pháo Thủ ra sân trong trận đấu sắp tới sẽ là: “Các cậu bé, hãy ra sân và nghĩ về cái mông của Luke Shaw”?