Blog bóng đá 28/2: Chúng ta làm được gì trong một đêm hứng tình? 

Mùa hè Sài Gòn rất nóng, nóng như khi Trinh uốn mình lắc mông trên sân khấu. Buổi tối đỡ hơn, nhưng đại khái vẫn là rất nóng. Đầu ngất ngây, nhưng tôi vẫn không thể nào ngủ được. Đinh ninh lý do thời tiết, tôi bật dậy đi tắm. Không có gì tốt hơn việc đi ngủ trong trang thái mát mẻ và khoan khoái.

Một tiếng sau, tôi nhận ra mình sai. Trâng mắt nhìn vào cửa sổ nơi ánh đèn leo lắt từ ngoài phố hắt vào sau khi đã trở mình lăn lộn đến nát nhàu chăn gối như gã nghiện hút tới giờ. Không phải nóng bên ngoài, mà nóng từ bên trong, cảm giác rạo rực dội lên lồng ngực, lên trí não, lên đôi bàn tay và cả những cơ hông.

Những Jessica Alba, Miki Sato và Trinh không mời mà đến, họ xếp hàng và nhảy mùa vòng tròn trong đầu. Tôi cuồng quay không phương hướng. Tôi cứ đi như vô định. Cứ đi thôi, để không khí, để một vài tiếng xe, một vài cơn gió, một vài ánh đèn chói lóa sẽ giúp tôi quên đi và dịu đi.

Blog bóng đá 28/2: Chúng ta làm được gì trong một đêm hứng tình?

Một góc phố mờ hơn những con phố khác, tôi lạc đến đó, tán cây rộng ngăn ánh neon phả xuống đường, thấp thoáng dưới những đốm sáng, một vài cô gái, những làn khói thuốc, tiếng cười giòn từng đoạn, những thì thầm đổi trao. Một cô nàng bước ra đon đả chào, như thể đã từng quen. Đó là kinh đô của con giáp thứ 13, tôi nhận ra.

Điều gì đó thôi thúc tôi dợm chân bước tới, nhưng điều gì đó ngăn tôi lại: “Mày không thể vừa mất đi cái ngàn vàng vừa mất tiền.” Tôi chạy, không có ai săn đuổi, không có gì để tìm đến, không phải để giữ mình trong sạch, chạy chỉ vì không chịu nổi những giằng xé.

Tôi lại đi, không cần đắn đo trước những ngã rẽ. Qua những hàng quán đêm, bỏ lại tiếng gõ hũ tiếu, tới những nơi không cần địa chỉ. Trời sáng dần, người đông dần, và mắt đỏ kè, tôi đủ mệt để trở nên tỉnh táo, đôi khi chúng ta vẫn thế. Đêm đó tôi đã đi bộ suốt 20 km. Là đi bộ. Là 20km. Là kỳ tích.

Đấy là những xảy ra khi chúng ta hứng tình. Có những chàng trai vượt cả trăm, cả ngàn cây số để đến bên người yêu, có những cô nàng leo từ lầu năm xuống dưới để trốn bố mẹ đi hoang. Người ta cười. Nhưng trong một đêm hứng tình, cả nhân loại đều biết họ có thể làm những điều vượt qua giới hạn của bản thân, những điều trong một ngày bình thường không bao giờ xảy ra.

Manchester United của những năm 2011, 2012 … dưới triều đại Alex Ferguson, họ có một đội hình trên trung bình, với một lối đá giản đơn, nhưng họ vẫn đi từ chiến thắng này đến chiến thắng khác, danh hiệu này tới danh hiệu khác. Lý do đơn giản vì những học trò của Fergie, họ không chơi bóng chỉ vì đó là nghệ của họ, họ thi đấu bằng cả niềm đam mê, bằng tình yêu, bằng những thăng hoa xúc cảm.

Chỉ vài năm sau đó, United đã trở thành một cỗ máy trong tay Luis van Gaal. Họ ra sân như cách nhưng ta đến sở làm mỗi ngày vì tiền lương cuối tháng, ăn một bữa ăn vì đã đến giờ và leo lên giường dạng chân chỉ vì nghĩa vụ. Bởi vì không xúc cảm nên đã chẳng có gì đọng lại. Huấn luyên viên người Hà Lan cuối cùng đã hiểu điều đó.

Ông nói rằng ông cần những cầu thủ chơi bóng như đang hứng tình. Họ làm như vậy, Memphis trình diễn thứ bóng đá hảo hạng nhất, các cầu thủ trẻ bung tràn sức sống trên Old Trafford và nhận ra trong cơn hưng phấn họ có thể làm 5 cái liên tiếp trong 90 phút.

Blog bóng đá 28/2: Chúng ta làm được gì trong một đêm hứng tình?

Hứng tình chỉ là một loại trạng thái hưng phấn khi hormone giới tính tăng lên trong cơ thể, dĩ nhiên còn nhiều cách khác để trở nên hưng phấn. Tôi tìm thấy điểm tương đồng giữa cái đêm hoang vô nghĩa đặc biết ấy với cách mà United đã chiến thắng.

Tôi ghi vào cuốn sổ của mình: Khi chúng ta làm bất cứ điều gì, hãy làm với tất cả sự hứng khởi, tất cả sự phấn chấn của mình. Có như thế ta mới tạo ra những kỳ tích.

Lát nữa thôi, United sẽ nhìn thấy những nòng pháo khiêu khích của Arsenal rùng rùng kéo tới Old Trafford. Cơn hứng tình chắc chắn lại ùa về…