Cơn ác mộng của Wenger 

Wenger mang cho London nhưng tia lửa ấm áp, thẳm sâu. Giống như tên cướp lang thang trên phố với khẩu súng của mình, bắn bất kỳ ai hắn thấy ngứa mắt, nhưng rồi hắn bỗng thấy mình mềm yếu khi nghe tiếng cười trong veo của một đứa trẻ.

Tên cướp nhận ra hắn có lương tâm và linh hồn. London thấy mình vẫn còn thuận theo tạo hóa vì còn một Wenger điều độ, chuẩn mực. Chín, mười năm nay ông không hề thay đổi, thức giấc lúc 4h sáng, chạy bộ 4 cây số tới chỗ làm và trở về nhà lúc 4h44 chiều. London đã hạnh phúc vì có ông.

Sáng nay thì khác, London choàng tỉnh mà bỏ quên màn sương u ám. Người, xe, tiếng cười nói làm Wenger bỡ ngỡ, bối rối. “Wow, như là một thế giới hoàn toàn khác, cuối cùng thì thành phố này cũng nhận ra việc sinh hoạt đúng đơn của bác sỹ tốt như thế nào”, đó tuyệt đối không phải cảm giác của Wenger lúc này.

Những gì ông cảm thấy là sự phơi bày trần trụi, như khi bạn đứng trên sân khấu và ánh đén chói lóa chiếu vào bạn, mọi người thấy bạn, bạn không biết mọi người nghĩ gì. Wenger đã cố che giấu cơ bắp già nua của mình dưới màn sương trong suốt một thập kỷ và ngay lúc này ông đang mang quần đùi, áo ba lỗ ngoài đường.

Ông ước gì một chiếc Pijama từ trên trời rơi xuống. Nhưng không có chiếc khinh khí cầu nào bay qua cả, Wenger vội vã chạy về. Đám ông tiến về và chạy theo ông. Chết tiệt, họ muốn bắt kịp và chế nhạo mình, ông nghĩ. Và ông bị vây bởi đám đông thật.

Khác với những gì ông tưởng tượng. Từng người, từng người tiến đến, trao cho ông những cái ôm, như cái ôm của mẹ ngày con gái về nhà chồng, đầy luyến lưu. Wenger thấy ấm áp lạ lùng, những bối rối lúc trước tan biến, sự bối rối khác tìm đến.

Các học trò của ông cũng có mặt. Walcott, người làm bằng đồng nhanh nhất, thỉnh thoảng. Welbeck, người dịch chuyển mọi thứ qua đầu của bạn. Giroud, cậu bé người rừng. Bendtner, học trò cũ, hàng xóm của Giroud, cái cây bên cạnh. Họ nắm tay ông với tất cả sự biết ơn.

Cơn ác mộng của Wenger

Đám đông rẽ đôi, nhường đường cho một chiếc con sang trọng, tài xế Ramsey bước ra kính cẩn mời Wenger vào xe. Ông làm theo trong vô thức, ông chưa có một giây trấn tĩnh để hiểu tất cả những chuyện này. Nếu không phải thiên đường thì những điều tuyệt vời này là gì?

Xe từ từ chạy, Wenger cùng từ từ nhận ra sự bịn rịn. Ông quay đầu lại, đám đông vẫy tay, có người ôm lấy người bên cạnh để ngăn đi nước mắt chực chờ. Một chiếc bandroll được giơ cao “Tạm biệt giáo sư, 10 năm đủ để một đứa trẻ thành người lớn, chúng tôi đã trưởng thành nhờ ông.”

“Cho tôi xuống! Tôi không đi đâu cả!”, Wenger gào rát họng bên tai, Ramsey lạnh băng như vốn dĩ. “Chuyện quái gì thế này!”, ông run rẩy ngồi nhìn người tài xế với chiếc áo choàng và mũ trùm đầu đáng sợ. Xe chạy qua các phố, xa dần London.

Bất lực, Wenger đưa mắt nhìn hai bên để giữ lại chút hương cuối cùng của thành phố này. Khi lướt qua những tấm bảng điện tử, chạy những dòng tin thời sự ngu ngốc, ông hiểu ra mọi chuyện.

Wenger giật mình đạp tung chiếc chăn, mồ hôi vã ra như tắm.

“Có chuyện gì vậy cưng?” - Alisher Usmanov dịu dàng hỏi.

“Tôi vừa gặp ác mộng”

“Lại thằng Rashford à?”

“Không"

“Thế có chuyện gì nào?”

Chelsea vô địch Champion League, còn United vô địch Europa League”.