Sau bốn lần vứt bỏ “bùa may” của Arsenal, Wenger đã tỉnh ngộ?


Có một điểm chung mà rất ít người, kể các các fan ruột của Arsenal, nhận thấy trong những lần đăng quang gần nhất của Pháo thủ tại hạng đấu cao nhất nước Anh. Để tìm ra điểm đặc biệt ấy, trước hết phải nhìn lại quá khứ.  

Khi Arsenal lên ngôi VĐQG ở mùa 1990/91, những gương mặt được tung hô nhiều nhất là tiền đạo Alan Smith - người đã đoạt danh hiệu Vua phá lưới với 22 pha lập công, tiền vệ cơ động quốc tịch Thụy Điển Anders Limpar, thủ thành David Seaman, cũng như bộ tứ vệ huyền thoại Nigel Winterburn, Lee Dixon, Tony Adams và Steve Bould.

Ở chức VĐ Ngoại hạng Anh mùa 1998/99, Arsenal được nể sợ vì năng lực xốc vác của Patrick Vieira, lối chơi lắt léo bên cánh của Marc Overmars, tốc độ bứt phá của Nicolas Anelka và sự tinh tế của Dennis Bergkamp.

Lần hai đăng quang gần nhất vào 2001/02 và mùa giải bất bại 2003/04, những cầu thủ góp công lớn cho Arsenal bao gồm Fredrik Ljungberg, Robert Pires, Sylvain Wiltord, Ray Parlour, Thierry Henry, Jens Lehmann, Lauren, Gilberto Silva và Kolo Toure.

Xuyên quãng thời gian từ 1990 đến 2004, thì ngoại trừ mùa 1998/99, cả 3 màn lên ngôi còn lại của Arsenal đều gắn liền với duy nhất một cái tên (đúng ra là cái họ): Campbell. Không hề có ý mê tín, nhưng đúng là cứ có Campbell trong hàng ngũ là Arsenal lại có rất nhiều may mắn.  

Mùa 1990/91, Arsenal thường xuyên xuất phát với cặp tiền đạo Alan Smith và Paul Merson. Hai người này ghi tổng cộng 25 bàn thắng tại giải First Division (Premier League ngày nay). Chỉ được xem là quân bài dự bị, tuy nhiên đóng góp của Kevin Campbell là không hề nhỏ. Chân sút da màu chào đời tại London ghi 9 bàn trong 15 lần được xuất hiện trên sân.

Sau bốn lần vứt bỏ “bùa may” của Arsenal, Wenger đã tỉnh ngộ?

Ở các mùa 2001/02 và 2003/04, Arsenal lại có một Campbell khác. Sol Campbell, hẳn đa số vẫn còn nhớ, là một hòn đá tảng thực sự tại hàng phòng ngự. Tiền đạo đối phương cứ va vào Campbell là bị bật ra cả mét. Không chỉ cản phá cực tốt, Campbell còn thường xuyên có những pha cầm bóng đột phá cực kỳ dũng mãnh từ vòng cấm địa đội nhà thẳng sang phần sân đội bạn.

Sau bốn lần vứt bỏ “bùa may” của Arsenal, Wenger đã tỉnh ngộ?

Sau hơn 1 thập niên tay trắng tại Premier League, Arsenal rốt cuộc lại tìm thấy một Campbell nữa. Trên thực tế thì Arsenal đã có được chữ ký của Joel Campbell từ khá lâu rồi. Tuy nhiên, do không được HLV Arsene Wenger đánh giá cao, tuyển thủ Costa Rica đã có 4 lần bị đẩy khỏi sân Emirates dưới dạng cho mượn, từ Lorient, Betis cho đến Olympiakos rồi Villarreal.

Mãi đến tháng 12 vừa qua, vì học trò cưng Alexis Sanchez chấn thương không thể thi đấu, Wenger mới bất đắc dĩ phải điền tên Campbell vào danh sách đá chính. Và chàng trai 23 tuổi đã ngay lập tức chứng minh rằng, trên hành trình hướng tới vinh quang, Arsenal không được phép bỏ quên Campbell.

Sau bốn lần vứt bỏ “bùa may” của Arsenal, Wenger đã tỉnh ngộ?

Bốn trận có Campbell trong hàng ngũ, Arsenal thắng cả 4, bao gồm cú vượt thác ngoạn mục trên sân Olympiakos ở lượt cuối vòng bảng Champions League, nơi Campbell thực hiện một đường kiến tạo không thể tuyệt vời hơn cho Giroud băng xuống dứt điểm. Bản thân Campbell cũng ghi được 1 bàn khi Arsenal đánh bại Sunderland 3-1 vào ngày 5/12.

Trước khi Campbell xuất hiện, Arsenal đã trải qua một tháng 11 tồi tệ với thất bại muối mặt 1-5 trước Bayern, 1-2 trước West Brom và trận hòa 1-1 ngay tại Emirates trước Tottenham.

Theo thông tin mới nhất, Alexis sẽ phải nghỉ thi đấu vài tuần nữa. Với các CĐV Arsenal vào thời điểm hiện tại, sự vắng mặt của ngôi sao người Chile chẳng tạo ra bất kỳ mối quan ngại nào. Bởi đơn giản, họ đã có một “bùa may” cực kỳ đảm bảo mang tên Campbell.