Sự nghiệp của Mourinho: Cuộc báo thù vĩ đại

1. Tháng 3/2004, Mourinho cùng Porto đến Old Trafford để đá trận tứ kết lượt về Champions League. Mourinho như phát cuồng lên khi Costinha ghi bàn thắng quyết định ở phút thi đấu chính thức cuối cùng giúp Porto giành quyền đi tiếp với tổng tỉ số 3-2.

Ông chạy sát ra ngoài đường biên, hai tay nắm chặt, miệng hét vang và trượt dài trên thảm cỏ. Nhà hát Old Trafford như chết lặng dù trước khoảnh khắc Costinha ghi bàn họ đang sống trong mơ. Mourinho đã ấn tượng với MU ngay từ trận đấu đó và ông khao khát một ngày nào đó sẽ được kế nhiệm Sir Alex.

Nhưng sau khi cùng Porto chinh phục “cú ăn ba” Mourinho lại chọn Chelsea, đội bóng mới đổi đời nhờ những đồng tiền vô tận của Abramovich. Ông giúp Chelsea vô địch Premier League hai mùa liên tiếp, phá vỡ sự thống trị trước đó của MU và Arsenal. Mourinho yêu MU, nhưng sau rốt lại trở thành kẻ thù trong mắt các cổ động viên Quỷ đỏ.

2. Tháng 10/1999, Mourinho khi ấy còn là trợ lý đắc lực của Louis van Gaal tại Barcelona. Ông nói với các phóng viên: “Barca trong trái tim tôi, hôm nay, mai sau và mãi mãi”.

Sự nghiệp của Mourinho: Cuộc báo thù vĩ đại

Khi Frank Rijkaard rời Camp Nou vào mùa Hè năm 2008, Mourinho đã gọi điện cho Chủ tịch Barca khi ấy là Joan Laporta để xin được dẫn dắt Barca. Ông hoàn toàn tự tin về khả năng đó, sau những gì đã giành được cùng Porto và Chelsea. Nhưng phía Barca đã nhanh chóng từ chối Mourinho để bổ nhiệm một Guardiola còn vô danh trong làng huấn luyện.

Mourinho xem Barcelona như một cái gai trong mắt từ đó. Khi Inter Milan đánh bại Barca 3-1 tại San Siro trong trận bán kết lượt đi Champions League 2009/10, người ta lại thấy màn ăn mừng đặc biệt mang thương hiệu của Mourinho. Ông hả hê ra mặt vì cuối cùng đã thắng được kẻ thù đã từng từ chối mình.

Sau khi giúp Inter đoạt “cú ăn ba” ở mùa giải ấy, Mourinho tiếp tục hành trình “báo thù” Barca và ông đã chọn Real Madrid, kình địch số 1 của đội bóng xứ Catalan.

3. Cuối mùa giải 2012/13, Sir Alex chia tay MU trong vinh quang. Mourinho khi ấy hoặc trực tiếp bày tỏ tấm thịnh tình với Quỷ đỏ, hoặc gián tiếp thông qua người đại diện Jorge Mendes. Nhưng MU lại chọn David Moyes. Mourinho đã khóc ngon lành như một đứa trẻ khi hay tin sét đánh ấy.

Sự nghiệp của Mourinho: Cuộc báo thù vĩ đại

Ông trở lại Chelsea, đội bóng từng sa thải mình trước đó, trong tâm thế của một “người hạnh phúc”. Niềm hạnh phúc ấy được nhân đôi khi Mourinho cùng Chelsea đoạt cú đúp quốc nội mùa trước, mà đáng kể nhất là chức vô địch Premier League sau 5 năm mòn mỏi đợi chờ.

Nhưng thực sự Mourinho có hạnh phúc hay không thì chỉ ông mới biết. Ông hạnh phúc khi vạch mặt các học trò trên báo chí? Ông hạnh phúc khi cảm thấy bản thân bị phản bội? Ông hạnh phúc khi lần thứ hai trong đời nhận trát sa thải từ cùng một đội bóng?

Không. Những giọt nước mắt trong ngày chia ly không phải là tất cả. Mourinho hận Chelsea. Hận đến mức muốn lập tức dẫn dắt một đội bóng nào đó ở Premier League để đánh bại Chelsea ngay tại Stamford Bridge. Cơ hội đã đến khi MU đang có dấu hiệu lục đục và muốn tìm người thay thế Van Gaal.

Nếu Mourinho có đến với Old Trafford thì có chăng đó cũng chỉ là bước đi tiếp theo trong hành báo thù vĩ đại của “người đặc biệt” mà thôi.