Mỗi kỳ một lão danh thủ... Kỳ VI: Tiền đạo Nguyễn Văn Tiền (Mười Tiền)
Ông Mười Tiền (áo sẫm, ngồi ngoài cùng bên trái) cùng đồng đội...

Một cầu thủ xuất sắc
 
Lúc đó, ông gày gò, chỉ có đôi mắt lúc nào cũng mở to như cố tìm hiểu mọi việc, nhưng đôi chân ông thì lại cực kỳ cứng rắn. Ông sẵn sàng lăn xả tranh cướp bóng chẳng ngại bất kỳ ai. Còn khi đã có bóng thì chân ông và trái bóng cứ như có nhựa. Có cảm giác ông giữ trái bóng như người ta lấy tay ôm nó, chắc chắn và khó có thể cướp được… Và nếu được HLV xếp đá vị trí trung phong lùi (tiền vệ tấn công ngày nay), từ đôi chân như ma thuật ấy, ông tung ra những đường chuyền sắc như dao cạo, đưa đồng đội đến vị trí thuận lợi nhất để tiếp cận cầu môn và sút ghi bàn.
 
Còn nếu được đá tiền đạo, ông luôn có động tác giả, đánh lừa những hậu vệ sừng sỏ để có thể sút tung lưới các thủ môn! Gốc là nông dân, đến với bóng đá một cách tự nhiên, nhưng nhờ có năng khiếu đặc biệt và lòng đam mê bóng đá vô bờ bến, ông Mười Tiền đã tiến bộ hàng ngày. Nhất là từ khi về Thể Công, ông lại được học tập, hướng dẫn kỹ năng chơi bóng cơ bản. Nhờ thế, chỉ trong vài mùa bóng, NHM Hà Nội, Hải Phòng, Hải Dương, Nghệ An, Nam Định… không ai không biết đến Mười Tiền, người chuyên mang áo số 9 Thể Công, một trung phong đặc biệt sắc sảo !

Ông liên tiếp được chọn là một trong những tiền đạo hay nhất thời ấy. Và cùng với những cầu thủ Thể Công tiếng tăm lừng lẫy như Ngô Xuân Quýnh, Phạm Tất Thắng, Trương Tấn Nghĩa, Trần Tương Lai, Diệp Phú Nàm, Nguyễn Minh Cảnh, Đàm Thu Trang… trong cương vị cầu thủ, ông Mười Tiền đã góp phần xây dựng nên một Thể Công lẫy lừng thành tích trong và ngoài nước trong những năm 1954 - 1960. Bấy giờ, ông Mười Tiền mà người ta thường gọi sau này là Tiền “béo” (để phân biệt với một tiền đạo đàn em là Nguyễn Thanh Tiền tức Tiền “gầy”) là một trong những nhân vật không thể thiếu trong những trận đấu quan trọng nhất của đội bóng đá Thể Công.

Một huấn luyện viên đặc biệt
 
Thời gian là kẻ thù của thể thao, nhưng phải gần 40 tuổi, ông Mười Tiền mới chịu “treo giầy”. Và ông lập tức được tín nhiệm làm HLV trưởng đội Thể Công. Không chỉ là HLV, thi thoảng người ta vẫn thấy ông Mười Tiền xuất hiện trong tư cách cầu thủ dự bị. Và mỗi lần vào sân, ông tiếp tục để lại ấn tượng đặc biệt cho người xem về một cầu thủ đầy mưu mẹo, khôn ngoan - người có thể xoay chuyển tình thế trong những giây phút có mặt trên sân. Những năm 1961-1962, Thể Công đang đổi mới về lực lượng để trẻ hóa đội hình...

Đây là thời của hàng tiền đạo sau này trở nên cực kỳ xuất sắc với Văn Sỹ Chi, Nguyễn Thanh Tiền, Nguyễn Văn Nhi, Nguyễn Thành Út (Út “Lào”) (bộ tứ Tiền-Nhi-Chi-Út). Chuyện kể rằng, có một trận Thể Công gặp Cảng Hải Phòng trên sân Lạch Tray diễn ra căng thẳng, quyết liệt. Thể Công trẻ trung hãm thành tấn công mãi nhưng vẫn bất lực trước chủ nhà đầy mánh khóe, kinh nghiệm với những nhân vật nổi danh làng cầu miền Bắc như TM Duy Bỉnh Kóong, hậu vệ Quắn Mìn Te, trung phong Túc ”gù”…Trận đấu có khả năng hòa. Phút 80, trọng tài huýt còi dừng trận đấu cho Thể Công thay người...

Trung phong lùi Nguyễn Văn Nhi ra và người vào sân là một cầu thủ béo, lùn, nặng nề chậm chạp. Khán giả Hải Phòng cười ồ vì đó chính là HLV trưởng Mười Tiền. Thế nhưng chỉ 05 phút sau, chính cầu thủ béo lùn và nặng nề ấy đã bất ngờ xẻ một đường chọc khe làm trung vệ khét tiếng Quắn Mìn Te của Hải Phòng té ngã vì tréo giò. Văn Sỹ Chi lao xuống sút tung lưới Duy Bỉnh Kóong, ghi bàn thắng duy nhất cho Thể Công trong sự ngỡ ngàng của các danh thủ Hải Phòng và tiếng reo hò dậy đất của khán giả. Trận đấu đã kết thúc với tỷ số 1-0 cho Thể Công.
 
HLV Mười Tiền là như thế, ông sẵn sàng vào sân chia lửa với cầu thủ của mình. Nhưng điều đáng nói hơn là, trong thời gian huấn luyện và đào tạo các thế hệ cầu thủ Thể Công, ông đã xây dựng được một lối chơi độc đáo mang đậm chất kỹ thuật và phù hợp với con người nhỏ bé Việt Nam. Manh nha từ thế hệ trước với Thanh Tiền, Văn Nhi, Văn Sỹ Chi, Nguyễn Thành Út… (năm 1960) từ năm 1965 đến 1970 ông đã dày công đào tạo, huấn luyện lứa cầu thủ Nguyễn Trọng Giáp, Nguyễn Thế Anh, Bùi Ngọc Chi, Bùi Xuân Thêu, Phan Văn Mỵ, Vũ Mạnh Hải, Nguyễn Văn Nhật, Vương Tiến Dũng, Nguyễn Duy Phú…

Lúc ấy, Thể Công hình thành và nhuần nhuyễn một lối chơi được tổng kết ngắn gọn: “ Thấp (chuyền bóng thấp) - Nhanh - ngắn - mạnh - luồn lách, thọc sâu…” đầy bản sắc Việt Nam được đẩy lên với trình độ cao hơn nhờ 01 năm rèn luyện tại Bình Nhưỡng (CHDCND Triều Tiên). Chính lối chơi này đã tạo nên những trận đấu rất thành công, đẹp mắt, thuyết phục khán giả khi Thể Công đọ sức với những đối thủ to cao hơn hẳn như trận với ĐT Cuba, ĐTQG Trung Quốc, Quân đội Liên Xô và các trận giao đấu với các đội mạnh của châu Âu, châu Mỹ…

Rất tiếc, vì một vài lý do, ông Mười Tiền không được gắn bó lâu dài với Thể Công, nếu không chắc chắn bóng đá Thể Công còn có những bước tiến bộ hơn nữa. Năm 1973, ông được điều lên Quân khu Việt Bắc để xây dựng một đội bóng đá mới và đến năm 1976, ông trở về quê hương làm Giám đốc Sở TDTT Tiền Giang. Về nghỉ hưu ở TP Hồ Chí Minh, mỗi lần gặp bạn bè đồng đội và đặc biệt những học trò cũ từ Hà Nội đến chơi, câu chuyện nhắc đến không bao giờ thiếu vắng trái bóng, không bao giờ quên bóng đá Thể Công.
 
Giờ đây, trái tim đầy đam mê ấy đã ngưng đập. Một tài năng bóng đá không còn nữa ! Ông Mười Tiền đi xa thật rồi ! Vĩnh biệt ông Mười Tiền! Xin thắp một nén nhang tiễn Ông!

Đón xem tiếp những kỳ tới vào chủ nhật và thứ tư hàng tuần! Kỳ VII: Mũi tên vàng Nguyễn Văn Tư.
(Nguồn - facebook Nguyễn Đức Hải)