Sinh năm 1926 tại Gò Công, Tiền Giang, biệt danh “Mũi tên vàng” dành cho chàng trai trẻ Nguyễn Văn Tư bắt đầu xuất hiện từ năm 1957 tại giải vô địch châu Á diễn ra ở Malaysia, sau khi khán giả Thủ đô Kuala Lumpur được chứng kiến những pha đột phá như vũ bão, cùng những cú sút “thần sầu” làm rung chuyển khung thành đối thủ. Khi đó, báo chí Malaysia đã nhiệt liệt ca ngợi tài năng của Nguyễn Văn Tư và phong danh hiệu “Mũi tên vàng”.

Mỗi kỳ một lão danh thủ... Kỳ VII: Mũi tên vàng Nguyễn Văn Tư
Đội tuyển Việt Nam Cộng Hòa giành Huy chương vàng SEAP Games 1959. Hàng trước: Nhung, Vinh, Hà Tam, Thách, Tư; Hàng giữa: Thanh, Hiếu, Myo; Hàng sau: Tỷ, Rạng, Cự...

Chính “Túc cầu Đại Vương” Lý Huệ Đường - một danh thủ bóng đá châu Á lúc bấy giờ cũng thừa nhận điều đó và xem anh như một “sát thủ” trên sân cỏ. Nhắc đến Nguyễn Văn Tư, người hâm mộ thời đó đều hình dung ra ngay một cầu thủ chạy cánh trái, thấp thước (1m60) nhưng chắc nịch, nhanh nhẹn lạ thường, mỗi lần xuống bóng đều như tên bắn, lại có biệt tài “vặn sườn” hậu vệ đối phương và có một chân trái làm nổ tung sân cỏ bằng những cú nã “pháo hạng nặng” khiến các thủ thành bó tay.

Nguyễn Văn Tư chơi bóng xuất sắc từ khi còn là học sinh nên sớm được đưa vào đội bóng tỉnh. Đội vô địch Ngôi sao Gia Định trong chuyến về Gò Công thi đấu (từ năm 1940 - 1947) đã phát hiện ra tài năng trẻ này và mời về thi đấu, nhờ đó năng khiếu bóng đá của Tư đã được phát huy. Năm 1947, Nguyễn Văn Tư chuyển qua khoác áo đội A.S.J và sau đó là Cảnh sát Đô thành, đây là hai đội bóng có tầm cỡ, với sự góp mặt của nhiều “cao thủ” đương thời.

Cũng trong thời điểm này, chàng trai người Gò Công được gọi vào đội tuyển Việt Nam, và trong suốt 14 năm liền, Nguyễn Văn Tư luôn có mặt trong đội hình tuyển miền Nam,ra sân trên các cầu trường gần khắp châu lục, từ giải vô địch Á châu đến Á vận hội, SEAP Games, Merdeka… mà vinh quang vàng son nhất của sự nghiệp chính là HCV SEAP Games lần thứ nhất (sau này đổi thành SEA Games) được tổ chức tại Bangkok (Thái Lan) năm 1959.

Năm 1963, Nguyễn Văn Tư tuyên bố giải nghệ, lúc đó 37 tuổi. Nhưng nói là giải nghệ, nghỉ đá cho đội Cảnh sát Đô Thành, trên thực tế Nguyễn Văn Tư vẫn thi đấu cho đội Lão tướng và làm HLV cho đội Cảnh sát Công Lô. Sau năm 1975, ông vẫn đá cho đội Quận 1 và dẫn dắt đội Vật tư TP.HCM cho đến năm 1978 mới chính thức giã từ sân cỏ. Ông cùng gia đình làm nhiều công việc để kiếm sống như bán chuối chiên, bán trái cây...

Ngày còn ở tuổi 75, Nguyễn Văn Tư vẫn rất khỏe mạnh, ông từng tâm sự: “Đã hơn 50 năm rồi, kể từ khi tôi còn là chú nhóc từ Tiền Giang theo gia đình lên Sài Gòn lập nghiệp. Mọi thứ bây giờ so với lúc tôi tập tễnh chơi bóng thay đổi nhiều quá. Ngày ấy, hễ bước ra khỏi nhà là có sân bóng để đá. Cứ đi học về là đem 'cặp táp', dép làm hai cầu môn và quần thảo với quả bóng cho đến khi nào mệt nhoài mới thôi.

Bây giờ sân bóng tốt hơn, các em đã được đầu tư nhiều, được Nhà nước quan tâm và kể cả được trang bị 'thầy' từ nước ngoài về dạy…”. Mừng cho sự thay đổi, nhưng ông cũng mong rằng bóng đá nước nhà sẽ ngày càng tiến mạnh hơn, vươn ra tầm châu lục và thế giới!

Đón xem tiếp những kỳ tới vào chủ nhật và thứ tư hàng tuần! Kỳ VIII: Duy Bỉnh Koóng - Chàng trai đất Cảng gắn bó với Tây Đô.
(Nguồn - facebook Nguyễn Đức Hải)