Ngày xưa, ở một ngôi làng nọ có hai anh em nhà nông. Người anh đã lập gia đình, người em thì vẫn độc thân. Khi cha mẹ họ qua đời, nhà cửa điền sản được chia đều cho hai anh em. Họ trồng lúa thơm và quả tần, đến vụ trúng lớn, nông sản thu hoạch được hai anh em chia đều và ai nấy chở về cất vào kho của mình. 

Đêm đến, người em nằm thao thức nghĩ thầm “Ta còn độc thân sống sao cũng được. Riêng anh hai ta vợ con đùm đề, tất nhiên cuộc sống sẽ gặp nhiều khó khăn hơn. Chi bằng, ta chia một nửa nông sản mới thu hoạch đem biếu cho anh mới hợp lẽ”. Càng nghĩ càng khó dỗ giấc, nằm lăn lộn mãi, người em sợ anh sẽ từ chối không chịu nhận phần mình nhường, nên ngay trong đêm, người em lén chở đồ tới bỏ vào kho của anh.

Người anh ở gần bên cũng không sao chợp mắt được. Do cứ mãi tính: “Chú nó có một thân một mình, sống bần hàn cô đơn. Ta là anh thì phải biết lo cho em mình chứ! Phải lấy một nửa nông sản trong kho ra chia cho chú nó mới được…”Ngẫm lại, sợ em từ chối không chịu nhận, thế là nhân lúc trời chưa sáng người anh ba chân bốn cẳng mang đồ qua lén bỏ vào kho của em.

Sáng hôm sau, khi họ đến thăm kho thì thấy kho mình chẳng vơi đi chút nào, họ đều nghĩ: “Chắc mình nằm mơ thấy biếu tặng rồi tưởng đã làm“. Thế là tối hôm sau họ lại tái diễn màn biếu lén biếu trộm như đêm trước.

Ngày thứ hai rồi thứ ba trôi qua, lần nào kiểm kho cũng thấy tràn đầy, thế là họ liên tục diễn lại động tác cũ. Để rồi mỗi sáng thức dậy, họ thắc mắc, ngỡ ngàng, kết luận chắc là mình…”Biếu trong mơ”

Đêm thứ năm, khi hai anh em lo mang đồ qua cho nhau thì họ trạm chán nhau giữa đường. Họ hiểu ra, buông rơi đồ và ôm chầm lấy nhau khóc ròng…

Đọc câu chuyện về tình anh em ở trên, tôi lại nhớ đến hoàn cảnh của trung vệ Quế Ngọc Hải hiện giờ …

Ngày khoác áo U15 SLNA, Quế Ngọc  Mạnh tưởng đã phải bỏ dở bóng đá vì chấn thương gối nghiêm trọng. Lúc bấy giờ, hoàn cảnh gia đình khó khăn, anh trai của Quế Ngọc Hải phải vật lộn với những cơn đau hành hạ. Chỉ là cầu thủ trẻ, không được CLB hỗ trợ nhiều, gia đình lại khó khăn nên Ngọc Mạnh không có tiền để ra Hà Nội chữa trị. Chán nản, anh đã tính tới cảnh bỏ bóng đá.

Nhìn con ủ rũ, bố Ngọc Mạnh không cầm được nước mắt. Ông quyết định xin nghỉ phép, chạy khắp nơi tìm thuốc cho con, và may mắn ông được cựu tuyển thủ Minh Đức chỉ cho một thầy lang ở Quảng Bình có thuốc điều trị. Bố Ngọc Mạnh gom hết tiền trong nhà, lặn lội bắt xe khách đi 2 ngày trời mua thuốc về điều trị cho con. 

Thuốc đông y điều trị lâu khỏi, Ngọc Mạnh lại rơi vào bế tắc. Thương anh, hàng ngày, Quế Ngọc Hải cùng bố thay nhau đắp thuốc, xoa bóp đầu gối cho Ngọc Mạnh, và sáng nào dù đông rét mướt, Hải cũng dậy từ 4h30 để cùng anh tập chạy…. 

Quế Ngọc Hải, em là người may mắn….
Hai anh em ngày còn chung màu áo SLNA
 

Đến giờ, khi Ngọc Hải khó khăn, tất cả mọi thứ đều quay lưng lại với em…Từ VFF ra cái luật theo kiểu “phép FIFA thua lệ V-League”, đến CLB chủ quản Sông Lam Nghệ An không có một động thái nào rõ rệt. Và SHB Đà Nẵng thì chối đây đẩy không thèm nói chuyện khi chưa chồng đủ số tiền rất lớn để đền bù chi phí chữa trị cho Anh Khoa... Nhưng Hải vẫn còn có gia đình, có người anh trai sẵn sàng hi sinh để em vượt qua khó khăn trước mắt...

Hải biết tôi mới lập gia đình, có con nhỏ nên không hỏi gì mà tính vay mượn các nơi. Tôi thì nửa năm nay cũng không được đá ở SLNA mà bị cho XSKT.Cần Thơ mượn, lương chỉ đủ sống. May mà mới ký được hợp đồng 2 năm ở đây, sắp tới chắc là tôi cũng có một món tiền. Khi nào tôi nhận tiền sẽ đưa cho Hải hết để gom vào mà trả nợ.

Tôi định dùng tiền ấy sửa nhà cho gia đình nhưng cần thì đưa Hải đền bù. Nhà chỉ có tôi là anh lớn, cha tôi nghỉ làm rồi, còn mẹ làm nghề may ở cổng chợ Vinh nên cũng khó…” Quế Ngọc Mạnh đã nói như thế…

Trong tình cảnh khóc dở này của Hải, tôi vẫn thấy em là người may mắn…