Kỳ VI: Phương vertu - Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An

Đi tìm những tiền đạo hay nhất sân phủi Hà thành 20 năm qua...(kỳ VI)

Ngày trước, dân “xã hội đen” ra đường nhìn cái là biết, nó thể hiện ở đôi dép đúc, bộ quần áo “ga” hay quả mũ cối sùm sụp trên đầu các tay anh chị. Nhưng thời nay, lẫn lộn lỗn lận lắm, người hiền lành cũng “bôi mực” đầy người, dân xã hội thì lại ra dáng thư sinh trắng trẻo, quần lượt áo là, ăn nói lễ phép…Nôm na trên sân phủi, Phương vertu – đương kim vua phá lưới HPL …cũng từa tựa dân anh chị ngày nay vậy! Nếu như anh Ngọc Anh tệu dáng người khẳng khiu, chẳng ai bảo là đá được bóng, cũng đúng!!! 

Xem quả nã đại bác của Phương vertu trên sân bóng Thành Đồng cách đây 2 ngày:

Nhưng có dịp tiếp xúc, bạn sẽ thấy động tác chân tay lúc sinh hoạt đời thường của anh Tệu nhanh gọn hơn người, thêm cái dứt khoát…Anh Cường u lý thì đùi như bện thừng, nhìn cái biết ngay đặc sệt chất thể thao, hay như Tuấn ếch có cặp mắt sáng quắc….Phương vertu nhìn ngoài không lộ ra cái gì, ăn nói nhỏ nhẹ, động tác từ tốn khoan thai, dáng người thanh lịch...tóm lại, nếu đã gặp mà không biết, người ta sẽ bảo Phương hợp với dáng mẫu nam…Ấy thế mà vào sân bóng thì cậu là ai, không phải đến giờ mà cách đây quãng 2, 3 năm, dân phủi đều đã tỏ…
 
Đi tìm những tiền đạo hay nhất sân phủi Hà thành 20 năm qua...(kỳ VI)
Cậu yêu Barca và thần tượng sau này là Ronaldinho (trước là Totti)

Ngày bé, sau giờ đi học về, Phương hay cùng anh trai nghịch ngợm ở khoảng sân bê tông trước nhà với quả bóng. Bố và anh Việt Anh (anh ruột Phương) cũng thích bóng đá, nhưng với Phương thì phải dùng từ “say mê”, 2 anh em ban bật ngoài cửa xong, bao giờ cũng vậy, anh Việt Anh tắm rửa sạch sẽ rồi, cậu em mới lò dò bước vào…Ngoài cái góc nhỏ khởi nguồn ấy, Phương còn một chỗ nữa, đó là sân ven hồ Đắc Di (nhà cậu ở Nam Đồng), cậu cười: “Gọi là sân cho oai chứ thực chất đấy là một bãi đất trống, cái sân này độc ở chỗ có cả cây mọc ở giữa nên em vừa đá bóng vừa phải luồn cây”. Phải chăng vì thế mà lối đá hiện giờ của Phương vertu đầy chất lắt léo? 

Động tác qua người gọn đòn lắm:

Nhắc về anh trai, Phương bảo: “Anh Việt Anh hơn em 6 tuổi (1985), cũng thích đá tấn công, anh ấy được mọi người đánh giá có tiềm năng không thua em đâu, nhưng anh ham mê công việc hơn, giờ anh Việt Anh đang sống và làm việc bên Nhật!”. Mỗi người có một cách tư duy để dẫn đến ngã rẽ riêng biệt, nhưng trộm nghĩ, nếu như người anh trai của Phương mà giống cậu, thì có lẽ sân phủi sẽ được chứng kiến một cặp đôi hoàn hảo nữa…phía sau những Ngọc Anh tệu – Sơn phốc, Cường u lý – Mạnh u mà…Cấp I rồi cấp II, chỗ đá bóng của Phương không thay đổi, sang đến cấp III, cậu mới biết thế nào là sân 7…

…Như cá gặp nước, Phương thỏa sức vẫy vùng trên sân…trường Kim Liên! Nhanh, khéo, lối đá của cậu thiên về bản năng hơn, thích chơi vị trí tiền vệ công giống Totti của tuyển Ý, Phương cứ cắm đầu cắm cổ rê bóng…nhưng hay ở chỗ là cậu đi qua 2, 3 người dễ lắm! Và đặc biệt giỏi ở các pha xử lý phạm vi hẹp, thế là Phương được bầu làm đội trưởng trường. Vì ham mê nên về nhà, cậu thường nghiền ngẫm những pha bóng…Phương tưởng tưởng lại và đau đáu suy nghĩ, đại loại như tư thế nhận bóng của mình không ổn ở tình huống này, sút sệt vào góc kia thì sẽ tốt hơn, rồi cậu vung tay vung chân “xuất” ra những chiêu mới…

Lúc ấy, rất nhiều người đã nhận xét Phương là của hiếm, nhưng phải cái cậu không được va chạm nhiều mà chỉ là những trận đụng độ mang tính chất “quân ta đánh quân mình”. Phần bố mẹ, lo Phương chểnh mảng học hành nên ra “chiếu lệnh”: 1 tuần chỉ được đá 2 buổi…Kể cả tuyển trường Kim Liên đi thi đấu mà quá số buổi cho phép, cậu cũng phải ở nhà! “Sát thủ” sân phủi tương lai ngoan ngoãn vâng lời nhưng trong lòng ruột gan tơi bời…Thầy cô ở trường thì nhận ra ngay rằng vắng Phương, đội như rắn mất đầu nên đã phải đến tận nhà thuyết phục mãi, bố mẹ cậu mới cho con đi.
 
Đi tìm những tiền đạo hay nhất sân phủi Hà thành 20 năm qua...(kỳ VI)
Sát thủ sân phủi ngày học đại học, tóc lạ quá...

Bước ngoặt đến khi Phương 18 tuổi, cậu vào Học viện bưu chính viễn thông…Lúc này, Phương và hội bạn cùng khu và một số anh em ở trường tự thành lập ra đội bóng lấy tên “Nam Đồng United”, chơi vào sáng chủ nhật trên sân Y. Tình cờ, Trẻ Nam Đồng đụng với FC GAIA của bầu Trung, thành phần FC GAIA lúc đầu chưa mạnh, chỉ khi thua Phương và các bạn, họ mới chịu lên sân, quân tướng lúc ấy mới “đu đủ”. Toàn những cái tên khủng ra trận để phục thù như Đức Anh Từ Sơn, Linh cười, Tuyên gôn…GAIA trả hận được lũ trẻ mới lớn khu Nam Đồng nhưng khá khó khăn. Nhận thấy Phương đá thông minh, chân tay lại khác người…đồng thời bầu Nam bên Top Group tâm sự rằng đang cần một tiền đạo…
 
Đi tìm những tiền đạo hay nhất sân phủi Hà thành 20 năm qua...(kỳ VI)
Từ phải qua: Phương vertu, Hiệp cóc, Đồng con

Vậy là bầu Trung GAIA giới thiệu luôn! Bầu Nam cũng bốc máy gọi ngay! Ban đầu, Phương còn lấn cấn vì gia đình có truyền thống hướng học, e rằng tập tành đá đấm mất thời gian…Nhưng phần vì anh Nam thuyết phục, phần khác do niềm đam mê…thế là lên đường theo tiếng gọi bầu Nam vào Top Group…để đến bây giờ, xuất hiện cái tên Phương vertu danh tiếng…Xuất phát chỉ là đá bóng trường, “Lúc ấy, Phương nó ‘tơ’ lắm”, anh Tú khỉ - HLV của Top Group nói y nguyên như vậy, nhưng anh Tú rất ngạc nhiên ở cái bản năng dứt điểm sẵn có: “Chân cậu ấy sắc thật! Ngắm vào chỗ nào là chỉ đúng chỗ đó! Chỉ phải cái ‘kiếm’ ít được mài”.

Xem lại quả đi bóng rồi sút như kẻ chỉ của Phương vertu trong khi bị kẹp bởi 2 cầu thủ đội bạn:


Anh Tú nhớ lại kỷ niệm ngày Phương mới ra ràng: “Có một trận Top Group chơi giải Doanh nhân hội tụ, gôn đối thủ lao ra đánh ầm, Phương thì ham bóng, thế là lĩnh trọn phát đạp thẳng vào đùi tưởng gẫy xương…Phải quả đấy, hàng già như anh thì ‘né trước, cước sau’, anh xót lắm chứ…Nhưng ‘giờ bay’ mà em! Càng nhiều ‘giờ bay’ càng phải khôn ra chứ, anh chỉ hỏi đúng một câu ‘Có đau không Phương?’ Cậu ấy hồn nhiên trả lời ‘Dạ đau ạ’…khi chân vừa mới bơn bớt, cậu ấy lại xung phong vào sân…cứ thế cứ thế, cứ kiên trì, kinh nghiệm mới được tích lũy dần dần”…
 
Đi tìm những tiền đạo hay nhất sân phủi Hà thành 20 năm qua...(kỳ VI)
Top Group vô địch cúp bia Larue

Đến bây giờ, Phương tự nhận rằng lần theo anh Kiên phú đá giải Dầu khí cùng với các phủi xịn như Hiệp cóc, Hải gà, Quỳnh xích thố, Giang dân…là lần đầu tiên cậu bước chân thực sự vào làng phủi. Cậu nhớ lại trận bán kết, cả anh Tuấn ếch lẫn Hải gà bị đau không chơi được, thế là Phương xuất trận đối đầu với Thành Đồng. Ở trận này, Phương ghi 2 bàn thắng và tạo được dấu ấn đầu tiên, trong đó có một siêu phẩm đi luôn qua 3 cầu thủ đội bạn…Lúc ấy, dị nhân chân trái Giang say bên kia tức lắm vì “chẳng biết thằng lạ hoắc này ở đâu ra?”.
 
Đi tìm những tiền đạo hay nhất sân phủi Hà thành 20 năm qua...(kỳ VI)
Phương vertu và đồng đội trong lần đối đầu với FC Thăng Long

Sau đó, song song với những ngày ôn luyện ở Top Group, Phương lại xách giày theo tổ HD Bank với các đàn anh Tuấn ếch, Đạt võ lâm, Hải gà, Linh cười, có đợt, cậu theo luôn các huynh Tuấn ốc, Khánh hồng, Quỳnh xích thố, Hiệp cóc bên Thăng Long nữa,…Top Group giúp cậu trau dồi và hoàn thiện kỹ năng, còn các đội phủi hàng hiệu ấy làm cho Phương thêm dầy dạn. Và cái may mắn nữa, Phương được 3 ông thầy sân phủi giỏi nhất dạy bảo…Nếu như thầy Tú khỉ khó tính, chắt chiu từng chi tiết nhỏ nhất; thầy Thiết truyền ngọn lửa nhiệt huyết; thì Phương học ở thầy Ngọc Anh tệu về độ dị, tinh tế trong các pha xử lý! Và đến bây giờ, ở cái tuổi 24, hội tụ đầy đủ mọi thứ cần thiết, đặc biệt là tư duy thông minh sẵn có, Phương sớm đạt độ chín để có thể tỏa sáng ở bất cứ sàn đấu phủi nào!
 
Đi tìm những tiền đạo hay nhất sân phủi Hà thành 20 năm qua...(kỳ VI)
Thỉnh thoảng cũng giao lưu với bậc đàn chú (ở giữa là anh Tuấn samsung)

Thế nhưng không phải Phương không có yếu điểm, đó là kỹ thuật cơ bản hổng nặng! Ở Top Group, cậu toàn trốn…đá bóng ma, môn chơi dùng nhiều đến quả lòng cơ bản. Cũng phải thôi mà, vì ngày trước, nơi tập luyện của cậu chỉ là góc sân bê tông nhỏ, với 1 quả bóng và…vài gốc cây! Rồi thể lực nữa, HLV Tú khỉ nói Phương đuối nhất đội ở môn chạy sức bền! Bù lại, cứ vào sân “thực chiến” thì Phương hiện nguyên hình là một sát thủ! Đấy chỉ có thể là năng khiếu, thêm cái kinh nghiệm giờ cũng đã ở hàng cao nhân, những trận căng, Phương trông rất vật vờ, nhưng chỉ cần sẩy chân ra, đối thủ lập tức phải vào lưới nhặt bóng!

Xem Phương vertu tâng bóng, khá là không cần cơ bản:


Nói về công việc, Phương khá trăn trở…Hiện giờ, cậu làm ở công ty DTS, một nơi đúng với ý thích, đó là kinh doanh. Nói là Phương trăn trở bởi cậu rất tham vọng và muốn đạt được cái gì đó. Phương bảo nhiều lúc đá với đối tác, họ cứ tưởng DTS gọi cả phủi xịn về thì làm sao mà thắng cho nổi? Nhưng thực ra, cậu đang “danh chính ngôn thuận”, Phương nói rằng sẽ rất quyết tâm để chứng minh rằng mình về đây không chỉ để đá bóng: “Để mà chơi bóng, ai cũng mê nhưng bản thân em ý thức được rằng cuộc sống lâu dài sau này phải là công việc, vì thế ra sân vẫn chơi hết mình, nhưng công việc là trên hết”.
Đi tìm những tiền đạo hay nhất sân phủi Hà thành 20 năm qua...(kỳ VI)
Đội bóng công ty DTS, nơi Phương vertu đang công tác

Về phần gia đình, do anh trai đi xa, chỉ còn Phương ở nhà nên cậu thương bố mẹ lắm. Dù đang vui vẻ cỡ nào, mẹ mà nhấc điện thoại gọi là cậu về ngay. Cái tính cách chuẩn mực, nhẹ nhàng của Phương hiện giờ, dĩ nhiên ảnh hưởng nhiều từ bố mẹ…Nhưng cũng có khi cậu to tiếng, đó là lúc trên sân, cậu nói để đồng đội hiểu ý hơn, cái đó thì quá bình thường bởi đương lúc dầu sôi lửa bỏng, có ai lại chạy đến vỗ vai đồng đội nhỏ nhẹ: “Quả đấy bạn nên chuyền sâu xuống, tớ chạy rồi lỡ đà không dừng lại được, nhớ nhé!” Chưa đến chữ “nhớ nhé” thì có khi bóng đã vào gôn rồi, đứng đấy mà nói!
 
Đi tìm những tiền đạo hay nhất sân phủi Hà thành 20 năm qua...(kỳ VI)
Khiêu vũ giữa bầy sói

Tôn chỉ của Phương là không bao giờ đá xấu ai bởi vì: “Làm người khác đau thì mình có gì vui đâu nhỉ?”, cái hồn nhiên của cậu đáng yêu đến nỗi có trận gặp hậu vệ đối thủ cứ rình chân mình để phang, Phương tránh và cười nhẹ, còn ông bầu bên kia cảm thấy e thẹn nên đã chỉ đạo quân nhà dừng ngay việc chơi đòn thù với cậu. Ngoan ngoãn, nhưng đôi lúc cậu thất hứa…Cũng chỉ vì bóng đá mà thôi, và cũng như ngày trước, cái ngày đại học, cậu quần áo chỉnh tề đến lớp nhưng len lén bố mẹ giấu vội đôi giày, nhờ bạn cầm thẳng ra sân…Bây giờ, dù barem tuần/3 buổi nhưng thi thoảng, Phương “chót” nói rằng con bận tiếp đối tác công ty…để đi đá bóng cho đỡ thèm…
Đi tìm những tiền đạo hay nhất sân phủi Hà thành 20 năm qua...(kỳ VI)
Lịch lãm...

Ở giới phủi, nếu như Phương vertu khiến đối thủ e ngại vì lối đá Totti lịch lãm, lại trộn lẫn cái nhanh nhẹn, khôn ngoan nhưRonaldinho…nhưng dám khẳng định rằng chẳng ai có thành kiến về cậu...cũng bởi cái nụ cười tươi nhẹ nhàng luôn ở trên môi mang đậm chất của người Hà Nội, thật đúng với câu: “Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An”. Vẫn mong sao, mỗi mùa HPL là một mùa gió heo may, để những bàn thắng của Phương cứ nồng nàn và tạo cảm giác nhung nhớ, giống mùi hoa sữa say lòng người nơi con phố Nguyễn Du…