Futsal Việt Nam: vì một World Cup không “lót đường”
Ông Trần Anh Tú với gánh nặng ngọt ngào: World Cup vào tháng 10/2016 tại Colombia

HLV Bruno Formoso nát óc nghĩ cách đối phó với Thái Lan trong trận tranh hạng Ba châu Á. Trong khi ấy, Trưởng đoàn Trần Anh Tú chạy ngược chạy xuôi, gọi đến cháy pin điện thoại để lo kế hoạch nâng tầm cho đội tuyển ngay sau giải đấu.

Đó là những kế hoạch nằm ngoài dự tính của ông, đương nhiên nằm ngoài luôn cả sự trù bị của VFF">VFF. Dù kế hoạch ấy được toan liệu với tất cả sự ngọt ngào phấn khởi, nhưng không thể nói kiến trúc sư của futsal Việt không bị động và lo lắng.

Ông Tú lo là phải. Người trong cuộc như ông, hẳn không “bấm độn” cũng tính được rằng người Thái đứng trên ta bao nhiêu bậc. Huy chương đồng nằm trong tầm tay họ, vấn đề là họ sẽ thắng chênh lệch thế nào.

Câu trả lời: 8 bàn không gỡ.

Trận đấu được coi là thủ tục của giải, nhưng nó là cả một bài học lớn cho futsal Việt Nam. Bài học về đẳng cấp.

Sau khi futsal Việt Nam thắng Nhật Bản và lọt vào World Cup, không ít người trong cơn hưng phấn đã ngộ nhận là ngày chúng ta đuổi kịp Thái Lan không còn xa nữa, hoặc nguy hiểm hơn, chúng ta đang ngồi cùng mâm với họ. Nhưng đừng quên rằng người Thái vẫn là thầy dạy chúng ta chơi futsal từ lớp vỡ lòng, và khi chúng ta mới bước ra khỏi cửa Đông Nam Á thì họ đã chễm chệ ở ngôi nhà châu Á từ lâu.

Sự khác biệt ấy thể hiện ở tất cả các tình huống trên sân. Từ chạy chỗ, thay người, đá phạt, kiểm soát quả bóng… cho đến khâu then chốt nhất là đưa bóng vào lưới, Thái Lan đều chứng tỏ họ linh hoạt và hiệu quả hơn ta rất nhiều lần. Họ làm việc ấy tự nhiên và đơn giản giống như một thứ bản năng, trong khi với các cầu thủ Việt Nam, tất cả mới dừng ở mức cố gắng thuộc bài.

Và vì thế, khi sức lực không còn cho phép ta cố gắng và bài vở không còn phát huy tác dụng, điều tất yếu là thất bại. Người hâm mộ không trách thầy trò Bruno Formoso khi rời giải với 2 trận cuối tổng cộng 21 bàn thua. Người hâm mộ chỉ hình dung ra một World Cup tháng 10 tới sẽ còn khốc liệt hơn thế nữa, với những đối thủ còn xương xẩu gấp bội cả Thái lẫn Iran.

Futsal Việt Nam: vì một World Cup không “lót đường”
Vào World Cup là kỳ tích, nhưng giữ được hình ảnh đẹp ở sân chơi đó là thử thách cực lớn

“Quỹ thời gian không có nhiều, trong khi trình độ của Việt Nam ở đâu trên bản đồ World Cup, chúng ta đều hiểu. Nếu không nỗ lực đến 200, 300% cái mà mình có, những thất bại nặng nề là điều không tránh khỏi” – ông Tú thừa nhận.

Lúc này, sứ mệnh World Cup khiến ông Tú và đội tuyển futsal Việt Nam không còn thư thái để mà nhâm nhi hương vị chiến thắng. Thay vì cảm giác lâng lâng ở trên mây, họ phải chuẩn bị cho một giai đoạn “nếm mật nằm gai” thật sự.

Trước mắt, cả đội sẽ hành quân đến tập huấn ở Tây Ban Nha, quê hương của HLV Bruno Formoso. Văn ôn võ luyện, không có bài tập nào tốt hơn là được cọ xát với những nền bóng đá futsal hàng đầu thế giới.

Tất cả vì mục tiêu: một World Cup không phải là đội… lót đường.