Cùng với Đinh Thanh Trung, Nghiêm Xuân Tú là 1 trong 2 cầu thủ lớn tuổi nhất tham gia các đợt tập trung ĐTQG gần đây. Tuy nhiên, trái ngược với đồng nghiệp người Hà Tĩnh, mãi đến tuổi 29, Tú “ngựa” vẫn chưa thể có dù chỉ 1 lần chính thức trình làng màu áo đội tuyển.

Tại cuộc chạm trán trước Campuchia hôm 10/10, HLV Mai Đức Chung đã thực hiện trọn vẹn 3 sự thay đổi nhân sự trong 45 phút của hiệp 2. Nhưng thật đáng buồn, cơ hội vẫn chưa thể xảy đến với Xuân Tú. Phút 86, gương mặt cuối cùng được tung vào sân là Hữu Dũng.

Một cầu thủ 22 tuổi đã vắng bóng ở màu áo đội tuyển trong hơn 2 năm được sử dụng, còn cựu binh “quen mặt” thì vẫn xếp hàng chờ… ở lần tập trung kế tiếp. Ở vào hoàn cảnh ấy, Tú “ngựa” hiểu rõ cơ hội đang ngày một thu hẹp dành cho mình.

Tú ngựa trải lòng về ước mơ được ra sân ở ĐTQG

Xuân Tú trò chuyện cùng Công Phượng trong lần tập trung cùng ĐTVN

Trên trang Facebook cá nhân chiều nay (13/10), ngôi sao của Than Quảng Ninh chia sẻ những dòng tự sự đầy buồn tủi. Anh viết: “Tôi có một khát vọng được khoác áo màu áo đó dù chỉ 1 lần. Đấy là vinh dự, là ước mơ của tất cả mọi người chơi bóng. Với nhiều đồng nghiệp, họ đã có điều đó nhiều lần và là chuyện họ đã quá quen.

Đến giờ phút này, tôi vẫn sống, vẫn đam mê và có thể chạy cùng trái bóng. Đó đã là cả một ân huệ mà cuộc sống ban cho tôi. Và tôi chẳng bao giờ dám đòi hỏi điều gì hơn nữa. Tôi đã may mắn hơn rất nhiều người rồi.

Thế nhưng đó lại là ước mơ của bố tôi. Khoác áo tuyển là điều bố tôi chưa thể làm được trong cả sự nghiệp. Ông sẽ tự hào về con trai của mình lắm chứ. Ước mơ nhỏ nhoi thế thôi. Tôi chưa làm được, đâu đó cũng có những giọt nước mắt chứ. Tôi buồn 1 thì bố tôi buồn 10.

Tôi biết nhưng vẫn luôn nói với ông rằng “Bóng đá là sân khấu 4 mặt. Bố để con tự đi trên đôi chân của mình. Bất chấp như thế nào, con cũng không muốn và không bao giờ muốn bố đá bóng hộ con”.

Tôi biết cả những người chú, người anh, bạn bè và gia đình đều muốn thấy mình trong màu áo đỏ. Điều đó chẳng cho họ lợi ích gì nhưng họ cũng bỏ tiền, cũng đội mưa đến sân để hy vọng vào tôi vì họ dành rất nhiều tình cảm cho tôi. Không hiểu sao nhưng nó là vô điều kiện.

Lần đầu với tôi xong là đủ, kể cả là 5 phút. Tôi nghĩ vậy. Ở tuổi của tôi, khoác áo tuyển để nâng giá trị hay để ký hợp đồng? Không! Đó là vinh dự và niềm tự hào của bố. Đơn giản thế thôi. Bởi vì sao?

Tôi đầy thì chưa đầy nhưng tôi biết đủ là được rồi. Thế nên lỡ hẹn nhiều lần, cũng buồn chứ. Tâm sự thế này cũng củ chuối lắm. Anh em nó đọc nó cười cho thối mũi. Nhưng thôi bỏ qua, tự nhủ với lòng cơ hội ngày càng nhỏ nhưng hãy cứ phấn đấu, hãy cứ đam mê. Còn kết quả có ra sao, nhìn lên trời và cười một cái rồi nói lời cảm ơn. Cảm ơn vì tất cả. Tôi là Tú. Tú Ngựa”.

Đoạn tự sự dài gần nửa nghìn chữ của Xuân Tú đã nhận được sự cảm thông và động viên mạnh mẽ từ rất nhiều anh em, bạn bè, đồng nghiệp. Tất thảy đều mong muốn tiền vệ này tiếp tục kiên định và quyết tâm với ước mơ của đời cầu thủ.

Trong quá khứ, Tú “ngựa” đã từng một lần mạnh mẽ và nghị lực để chiến thắng số phận (căn bệnh ung thư) để trở lại với niềm đam mê lớn. Không chỉ dừng ở việc thỏa mãn ước mơ, anh còn gặt hái được một sự nghiệp đầy ý nghĩa với những cột mốc đáng tự hào.

Và giờ đây, thêm một lần mạnh mẽ và khát khao nữa, hy vọng rằng may mắn sẽ tiếp tục mỉm cười lần nữa với Xuân Tú!

Theo Goal.com